Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.
đường gần đó. Lam Tố Hinh nghĩ Quảng Viễn sẽ bất mãn như lần cô lén tiếp xúc với Anh Hạo Đông trước đây nhưng anh ta lại có thái độ trầm tĩnh, chỉ chậm rãi nói với cô chuyện trước đây của anh ta và Diệp U Đàm.
Họ quen biết nhau từ nhỏ, gần như là cùng nhau lớn lên. Rất nhiều chuyện thú vị thuở thơ ấu khiến người nghe cảm thấy vô cùng đáng yêu, ấm áp. Sau khi anh ta và Diệp U Đàm trưởng thành, tình cảm dần bước vào giai đoạn vô cùng tế nhị. Cô ấy cũng thi vào đại học A giống anh ta. Sau khi nhập học, mọi chuyện lớn nhỏ trong trường, cô ấy đều dựa cả vào anh ta. Đúng lúc anh ta cho rằng tình cảm giữa hai người sắp tiến thêm một bước thì Diệp U Đàm lại quen biết Anh Hạo Đông, quỹ đạo của vận mệnh bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.
Quảng Viễn hít một hơi thật sâu, “Anh còn nhớ hôm đó là đêm Giáng sinh, sinh nhật lần thứ hai mươi của U Đàm.”
“Người trong vận mệnh của em ý, vừa nhìn em đã biết anh ấy chính là người đó.” ÁNh mắt của Diệp U Đàm rạng rỡ hẳn lên, chỉ có những thiếu nữ đang yêu mới có ánh mắt đó.
Quảng Viễn như hóa đá, hồi lâu sau mới lắp bắp hỏi: “U Đàm, vậy…anh…anh là gì?”
Diệp U Đàm nhìn anh ta vẻ hết sức ngạc nhiên: “Quảng Viễn, anh…Em luôn coi anh là anh trai mà!”
GIây phút đó, rõ ràng đang là ban trưa nhưng Quảng Viễn lại cảm thấy bầu trời bỗng đen kịt như giữa đêm, thế giới của anh ta đột nhiên tối sầm, không nhìn thấy thứ gì cả.
“Sau đó, anh đi khắp nơi nghe ngóng xem cậu con trai mà U Đàm quen là người thế nào.”
Quảng Viễn đã tìm mọi cách để nghe ngóng về tính cách và lai lịch của người con trai mà Diệp U Đàm quen. Tên anh ta là Anh Hạo Đông, vừa tròn hai mươi mốt tuổi, gia thế tương đối tốt, đang học trong học việc quý tộc của thành phố. Anh ta chính là bạch mã hoàng tử trong mắt rất nhiều nữ sinh. Anh ta thích chơi bời, đặc biệt thích đưa những cô gái xinh đẹp đi chơi, nghe nói anh ta thay bạn gái như thay áo.
Sau khi hiểu rõ tính các của Anh Hạo Đông, Quảng Viễn liền nói hết cho Diệp U Đàm nghe, khuyên cô đừng dính líu tới hạng người này nhưng cô không thèm để ý. “Chuyện của em, em tự biết lo liệu. Quảng Viễn, xin anh sau này đừng nói những lời không tốt về Hạo Đông nữa.”
Quảng Viễn nghe nói con gái rơi vào lưới tình là mất hết lý trí nhưng câu nói của Diệp U Đàm vẫn khiến anh kinh ngạc. Cô ấy thừa biết Anh Hạo Đông là một công tử đào hoa, không thể yêu ai thật lòng nhưng vẫn muốn lao đầu vào. Vì sao chứ?
Diệp U Đàm nói: “Em thích Hạo Đông. Hôm đó, vừa gặp anh ấy ở sân bóng chuyền, em đã biết anh ấy chính là sự lựa chọn cuối cùng của em.”
Quảng Viễn vẫn muốn thuyết phục cô: “U Đàm, nhìn Anh Hạo Đông đẹp trai, gia cảnh tốt thế thôi nhưng nhân phẩm của anh ta…”
“Quảng Viễn!” Diệp U Đàm bực bội ngắt lời anh ta. “Ý anh là em thích tiền của anh ấy phải không? Lúc nhìn thấy anh ấy lần đầu tiên, em vốn không biết anh ấy là ai, gia cảnh thế nào mà đã thích anh ấy rồi. Anh không thể hiểu nổi cảm giác này đâu, vì anh chưa từng gặp tiếng sét ái tình.”
Tiếng sét ái tình? Quảng Viễn cảm thấy đây hoàn toàn chỉ là lời sáo rỗng trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình vớ vẩn, trong đời sống hiện thực làm gì có chuyện hoang đường đó? Nếu như có thì cũng chỉ ở thời cổ đại xa xôi. Nhưng Diệp U Đàm nhất quyết nói với anh ta, cô ấy và Anh Hạo Đông là tiếng sét ái tình.
Chuyện này là một sự đả kích vô cùng lớn đối với Quảng Viễn, quãng thời gian ở bên nhau mười mấy năm trời giữa anh ta và Diệp U Đàm lại không bằng tình cảm trong chớp mắt của cô với Anh Hạo Đông. Tiếng sét ái tình chết tiệt, hoàn toàn không có logic, không có lý trí. Như một nguòi đang bước những bước vững chãi bỗng hụt chân, rơi xuống một cái hố sâu thăm thẳm, không thể leo lên nổi.
Diệp U Đàm rơi vào bẫy ái tình của Anh Hạo Đông, ngày nào cũng đến học viện quý tộc kia tìm anh ta, mọi tâm tư, tình cảm đều dành hết cho anh ta. Nhưng thái độ của anh ta lại rất mờ ám. Bất cứ khi nào cô đến, anh ta đều đưa cô đi chơi, nhưng khi cô không tới, rất ít khi anh ta chủ động hẹn cô. Diệp U Đàm luôn là người chủ động, còn Anh Hạo Đông chỉ đáp lại một cách khiên cưỡng. Anh ta vẫn cùng cô ăn cơm, khiêu vũ, xem phim nhưng từ đầu chí cuối, chỉ thể hiện một cách hời hợt, không mấy lưu tâm. Diệp U Đàm không oán than, có thể ở bên anh ta là cô đã vui rồi. Đương nhiên, cô cũng hy vọng có ngày, anh ta sẽ giành trọn tình yêu cho cô, thế nên cô vẫn luôn cố gắng nỗ lực giành lấy.
Lam Tố Hinh bất giác hỏi: “Cô ấy giành lấy tình yêu của Anh Hạo Đông như thế nào?”
Qua sự nhớ nhung của Anh Hạo Đông đối với Diệp U Đàm lúc này cũng đủ biết cô ấy đã thành công. Diệp U Đàm rất hiểu kỳ, không biết sao đó cô ấy đã làm cách nào để có được trái tim của Anh Hạo Đông, chẳng phải mọi người đều nói tình yêu đó là viễn vông sao?
Quảng Viễn im lặng hồi lâu, nói: “U Đàm thành công là vì cô ấy mang thai đứa con của Anh Hạo Đông.”
Lam Tố Hinh á khẩu, cô thực sự không đồng ý với cách làm này. Quảng Viễn thở dài, nhớ lại hôm đó, anh ta gặp Diệp U Đàm ngồi xổm bên vệ đường, nôn thốc nôn tháo. Ban đầu, anh ta còn cho rằng cô bị bệnh, vội