Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/538 lượt.

vàng bắt taxi, định đưa cô dến bệnh viện nhưng cô một mực lắc đầu không chịu đi, đòi anh ta đưa về nhà. Ngồi trên xe, cô vẫn nôn khan, người lái xe đã đứng tuổi, nhiều kinh nghiệm thấy thế, liền nói: “Tôi nghĩ cô cậu nên đến bệnh viện mua ít thuốc chống nôn đi, triệu chứng nôn khan của phụ nữ mang thai giai đoạn đầu kéo dài rất lâu. Cứ nôn kiểu này, vợ cậu sẽ chán ăn đấy.”
Quảng Viễn nhất thời đờ đẫn: “U Đàm, em…”
Diệp U Đàm cắn môi, nói: “Chuyện của em, không cần anh lo.”
Quảng Viễn nhìn cô, không thốt nên lời. Anh ta có thể đoán được cái thai trong bụng cô là của ai. Hai tay anh ta run lẩy bẩy, bất luận thế nào cũng không thể ngờ rằng mới quen Anh Hạo Đông chưa đầy ba tháng, cô đã mang thai con của hắn ta. Thế mà anh ta vẫn luôn nghĩ cách làm thế nào để cô quay về bên anh ta.
Hôm đó, anh ta đưa Diệp U Đàm về rồi đến quán rượu quen, uống đến say mềm mới về nhà. Hôm sau tỉnh lại, anh ta nhận được tin Diệp U Đàm đã chết. Tôi qua, cô đã ngã từ trên tòa chung cư của Anh Hạo Đông xuống, mang theo cái thai trong bụng cùng rời khỏi thế giới này.
Diệp U Đàm chết không nhắm được mắt, mắt cô ấy mở trừng trừng, tay còn nắm chặt con dao dính đầy máu, đến mức bác sĩ pháp y khám nghiệm tử thi đã phải rất vất vả để gỡ ra. Trong quá trình khám nghiệm, người ta phát hiện Diệp U Đàm mang thai hơn bốn tuần, qua giám định AND, cha qua bào thai chính là Anh Hạo Đông. Ngoài ra, phía cảnh sát còn phát hiện dưới ghế trong phòng của Anh Hạo Đông có một tờ chi phiếu vo tròn, bút tích trên đó là của Anh Hạo Đông, con số đó cũng không nhỏ chút nào, trên đó còn có dấu vân tay của Diệp U Đàm, có thể đoán ra Anh Hạo Đông đã dùng tờ chi phiếu này để cắt đứt tình cảm giữa hai người. Rõ ràng anh ta không chịu nhận đứa trẻ nên muốn dùng tiền để dẹp yên chuyện này. Diệp U Đàm đã rất đau lòng, không chịu được sự đả kích đó nên giữa họ đã xảy ra xô xát, cuối cùng trở thành một bi kịch thảm khốc.
Người đi đường vây quanh hiện trường bàn tán, ngay sau đó, hiện trường được xử lý sạch sẽ, không còn chút dấy vết của vụ tai nạn thảm khốc. Quảng Viễn hận Anh Hạo Đông đến tận xương tủy….






Quảng Viễn kể hết câu chuyện, ánh trăng đã lên cao, mảnh trăng lưỡi liềm vàng vọt treo giữa màn đêm. Ánh trăng không đủ sáng tỏ, trong lòng Lam Tố Hinh cũng rất mơ hồ. Có vài chuyện cô nghĩ mãi mà không hiểu, liền cẩn thận suy xét lại câu chuyện Quảng Viễn vừa kể.
Qua lời kể của Quảng Viễn, Anh Hạo Đông thực sự không phải là một người bạn trai tốt của Diệp U Đàm, anh không tôn trọng và luôn hời hợt với cô ấy, để cô ấy mang thai rồi đoạn tuyệt, cắt đứt quan hệ, cuối cùng ép cô gái yêu anh sâu sắc trở nên hận anh đến tận xương tủy rồi đâm anh một nhát dao trí mạng.
Tuy nhiên, đây chỉ là lời kể từ một phía của Quảng Viễn. Nhưng có vài điểm Anh gia cũng đã thừa nhận. Ví nhụ như bà Chu từng nói, Anh Hạo Đông ham chơi, thích qua lại với nhiều bạn gái, những cô bạn đó anh chưa từng đưa về nhà, bởi anh chưa muốn gò bó bản thân vào một mối quan hệ nào. Mãi sau khi xảy ra chuyện, Anh gia mới biết anh từng qua lại với Diệp U Đàm.
Về điểm này, Lam Tố Hinh công nhận Quảng Viễn không bóp méo sự thật. Tình cảm của Anh Hạo Đông đối với Diệp U Đàm thực sự không nghiêm túc. Một người quá si mê và một người quá hời hợt, không thể ở bên nhau.
Nhưng khi Diệp U Đàm chết, Anh Hạo Đông lại tỏ ra vô cùng đau đớn và luôn tự trách bản thân mình, Lam Tố Hinh vẫn nhớ, lúc anh coi cô là Diệp U Đàm, mấy lần anh đã rơi nước mắt và cầu xin cô tha thứ. Điều khiến cô không hiểu là vì sao Anh Hạo Đông lại đau đớn đến vậy? Diệp U Đàm đã đâm anh một nhát dao nhưng anh lại không oán hận, chỉ cảm thấy hối hận và áy náy vì đã lỡ tay giết chết cô ấy.
Lam Tố Hinh chỉ cười, không nói, bước vào phòng học.
Hôm qua, rời khỏi Anh gia, Anh phu nhân đã nói: “Tố Hinh, nếu Hạo Đông vẫn chưa khá lên thì ngày mai…tôi lại làm phiền cô nửa buổi học nữa vậy.”
Lam Tố Hinh không chút ngập ngừng gật đầu.
Đến trưa rồi mà vẫn chưa thấy xe của Anh gia xuất hiện, xem ra Anh Hạo Đông đã khỏe lại, vậy thì tốt rồi! Nhưng không hiểu sao Lam Tố Hinh lại cảm thấy buồn buồn.
Một tuần sau, Anh Duy Hạ thay mặt Anh gia đến trường học, tặng Lam Tố Hinh một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền để tỏ lòng cảm ơn.
“Đêm Giáng sinh, may mà có cô đưa Hạo Đông về, cô còn phải nghỉ nửa buổi học để đến chăm nó nữa. Sau khi cô đến, nó hạ sốt ngay, bây giờ tương đối khỏe rồi, nó vốn muốn đến cảm ơn cô nhưng mới đỡ, cơ thể vẫn còn rất yếu nên tôi thay mặt nó đến đây. Cảm ơn cô, Lam tiểu thư, chút quà này xin cô nhận cho.”
Lam Tố Hinh liền từ chối: “Anh tiên sinh, không cần lãng phí như thế. Thực ra tôi cũng không đi đâu mà cần đến chiếc đồng hồ này, nó đắt như vậy, tôi không nhận được. Anh gia đã cho tôi rất nhiều rồi, học phí năm học này của tôi là do Anh phu nhân trả, như thế đã đủ lắm rồi.”
“Học phí là chuyện khác, đó là chi phiếu mẹ tôi ký. Còn chiếc đồng hồ này là do Hạo Đông trả tiền, thay cho tấm lòng của nó, cô cứ nhận đi!”


Ring ring