Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.
>Chiếc đồng hồ đeo tay này là tấm lòng của Anh Hạo Đông? Lam Tố Hinh hơi do dự, cân nhắc một lát rồi vẫn chậm rãi lắc đầu: “Anh tiên sinh, giúp tôi cảm ơn Anh thiếu gia nhưng tôi không thể nhận được. Chiếc đồng hồ này quá đắt, không hợp với tôi. Hơn nữa, nếu tôi mang về nhà, dì tôi mà nhìn thấy, tra hỏi rồi bà ấy lại tức giận.”
Anh Duy Hạ kiên định nói: “Không sao, cô không đeo nhưng vẫn có thể cầm lấy. Cất cẩn thận không để dì cô phát hiện là được thôi.”
Lam Tố Hinh cười, cô ở Diệp gia, bà Diệp đối xử với cô tốt thế nào đi chăng nữa thì suy cho cùng vẫn không bằng nhà mình. Cô chưa từng khóa bất cứ ngăn kéo tủ nào ở trong phòng, vì không gian này vốn không thuộc về cô, chẳng qua cô chỉ đang mượn chủ nhân của chúng mà thôi, bất cứ lúc nào bà Diệp cũng có thể vào phòng xem xét, nếu bà ấy mà nhìn thấy chiếc đồng hồ này thì cô biết giải thích thế nào đây?
Bất luận Anh Duy Hạ nói thế nào, Lam Tố Hinh cũng không chịu nhận món quà này. Cuối cùng, cô lấy lý do sắp có tiết học để rời đi. Anh ta chỉ đành cười khổ, quay lại xe, trong xe có người đang đợi anh ta. Người đó ăn mặc nho nhã, mái tóc búi cao, khuôn mặt xinh đẹp, là Mộ Dung San. Ánh mắt cô ta nhìn Anh Duy Hạ rất đỗi bất ngờ: “Sao rồi, cô ấy không nhận ư?”
“Đúng vậy, cô ấy không chịu nhận. Em còn nói chiếc đồng hồ em chọn này là kiểu mà bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy đều sẽ mở to mắt, hưng phấn mà nhận lấy nữa không?”
Mộ Dung San đón lấy chiếc hộp nhung đựng đồng hồ, mở ra, mặt đồng hồ bằng bạch kim, dây đeo bằng da thật, nhưng hạt sáng rực rỡ chỉ giờ trên đồng hồ được nạm bằng kim cương, chiếc đồng hồ đeo tay đắt giá tinh xảo này lại bị trả lại ư? Cô ta nghi hoặc hỏi: “Vì sao cô ấy không nhận?”
Anh Duy Hạ nói lại lý do từ chối của Lam Tố Hinh, Mộ Dung San có chút tán thưởng, khẽ gật đầu: “Cô ấy không tham lam, thật hiếm có.”
“Bây giờ làm thế nào đây? Hạo Đông bảo anh thay cậu ấy mua một món quà cảm ơn Lam Tố Hinh, anh gọi em đến làm tham mưu, muốn hoàn thành nhiệm vụ cậu ấy giao thật tốt, ai ngờ quà em chọn lại bị trả lại.”
“Quà tặng đắt tiền cô ấy không nhận thì anh mua hoa quả tươi hay bánh trái gì đó, tỏ tấm lòng thành là được rồi.”
“Nhưng Hạo Đông bảo anh phải mua một món quà đắt giá để cảm ơn cô ấy, hoa quả với bánh trái sao được gọi là món quà đắt giá chứ?”
“Hay anh cứ kể lại chuyện hôm nay cho Hạo Đông nghe, để cậu ấy tự quyết định phải tặng quà gì cho cô ấy. Đúng là chúng ta không thể giúp được gì hơn rồi.”
“Nói với cậu ấy một tiếng cũng tốt, dù gì cậu ấy cũng đang đợi anh về.”
Anh Duy Hạ gọi điện, nói lại toàn bộ mọi chuyện cho Anh Hạo Đông. Anh im lặng hồi lâu rồi nói: “Thế thì bỏ đi vậy!”
Hôm đó, sau khi Anh Duy Hạ rời đi, Anh gia không còn liên lạc với Lam Tố Hinh nữa. Cô đoán bệnh tình của Anh Hạo Đông đã đỡ hơn nhiều, đây là chuyện tốt, cô thấy mừng cho anh. Chỉ là trong sự vui mừng đó, cô lại cảm thấy hơi buồn….
Trong thời gian này, Quảng Viễn rất chăm đến Diệp gia. Hằng ngày, tan ca, anh ta thường mua hoa quả hoặc thức ăn đến Diệp gia rồi ở lại ăn tối. Bà Diệp rất vui khi tiếp đãi anh ta, sau bữa tối còn khuyến khích Lam Tố Hinh ra ngoài đi dạo cùng anh ta. Cô thoái thác, nói cuối học kỳ rồi, phải ôn thi, không chịu đi. Mỗi khi ăn cơm xong, cô liền chui ngay vào phòng.
Quảng Viễn cũng không cố nài, sau bữa cơm, anh ta nói chuyện với ông bà Diệp một lát rồi rời đi.
Quảng Viễn vẫn thường xuyên đến Diệp gia. Một hôm, Lam Tố Hinh tan học về nhà, vừa ra khỏi cổng trường liền có người chặn lại, là bà Quảng. Bà ta khách khí nói: “Tố Hinh, cháu nói chuyện với bác một lát được không?”
Lam Tố Hinh lờ mờ đoán được ra nguyên nhân bà ta đến đây, thầm cười khổ rồi cùng bà ta vào một quán trà gần đó. Sau khi ngồi xuống, bà Quảng nỏi thẳng vào vấn đề. “Tố Hinh, bác là người ngay không nói lời mờ ám. Phải nói rõ trước, bác không cLam Tố Hinho gì phải bất mãn với cháu, cháu là một cô gái rất tốt, nho nhã, xinh đẹp, nhưng bác không hy vọng cháu quá gần gũi với Quảng Viễn. Hy vọng cháu hiểu được lời này của bác.”
Lam Tố Hinh bình tĩnh gật đầu: “Bác Quảng, cháu hiểu.”
Bà Quảng tỏ ra rất vui mừng: “Cháu hiểu được là tốt, Quảng Viễn với U Đàm, còn cả Anh Hạo Đông kia nữa, chắc cháu cũng biết chuyện của bọn nỏ trước đây rồi, bác cũng không nói nhiều nữa. Bây giờ cháu cũng liên quan đến hai đứa chúng nó, bác thực sự không hy vọng chuyện kia sẽ lại xảy ra thêm lần nữa, bác mong cháu sẽ ít tiếp xúc với Quảng Viễn hơn.”
“Bác Quảng, cháu rất sẵn lòng làm theo ý bác, nhưng anh Quảng Viễn cứ tự tìm đến, cháu đã cố gắng hết sức để tránh mặt anh ấy rồi. Có lẽ bác có cách để khuyên anh ấy, đừng để anh ấy thường xuyên đến nhà dì cháu nữa.”
Bà Quảng khẽ thở dài: “Bác đã nghĩ hết cách rồi, giới thiệu cho nó mấy cô bạn gái tốt, nó lại lần lượt từ chối hết. Bác thấy tâm tư của nó vẫn hướng về cháu, cháu xem có thể từ chối thẳng thẳn với nó được không, để nó hoàn toàn bỏ cuộc.”
Lời nói của bà Quảng khiến Lam Tố Hinh đỏ mặt. “Nhưng bác Quảng, bác hiểu lầm rồi, Quảng Viễn không hề tỏ ý theo đuổi cháu. Anh ấy chỉ coi