Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/698 lượt.

cháu là Diệp U Đàm để yêu thương, bảo vệ thôi, vì anh ấy sợ cháu sẽ giống chị ấy…quá gần gũi với Anh Hạo Đông. Cho nên, anh ấy muốn trông chừng cháu.”
Lam Tố Hinh hiểu việc Quảng Viễn chăm đến Diệp gia như vậy là vì lý do gì, anh ta không yên tâm, muốn trông chừng cô, luôn lo lắng cô sẽ nối gót Diệp U Đàm. Cô biết rất rõ nhưng lại vờ như không biết, cứ mặc anh ta làm, dù gì bây giờc ô cũng không liên hệ gì với Anh gia nữa.
Bà Quảng không được việc, lủi thủi ra về. Bà ta biết vấn đề là từ con trai mình, không thể trách Lam Tố Hinh.






Rốt cuộc vẫn không tránh được.
Lam Tố Hinh không thể lừa dối bản thân mình thêm nữa. Giữa đêm trăng sáng như gương này, cô đã nhìn thấu trái tim mình. Trong trái tim của cô, không biết từ lúc nào đã dần xuất hiện một bóng hình…Đó chính là Anh Hạo Đông.
Sau khi tạm biệt bà Quảng, Lam Tố Hinh chậm rãi đi đến bến xe buýt gần đó, đợi xe để về nhà. Đứng ở bến xe buýt, cô ngẩng đầu, nhìn dòng xe cộ đi lại, bỗng nhiên nhìn thấy giữa làn xe đông như mắc cửi ấy xuất hiện một chiếc xe Mercedes màu đen, trái tim cô giật thót. Chăm chú quan sát chiếc xe tiến đến gần, sau khi nhìn rõ biển số không phải là chiếc xe của Anh gia, cô khẽ thở dài. Cô chợt nhớ đến Anh Hạo Đông. Không biết anh thế nào rồi? Cô rất muốn biết nhưng….không có ai nói cho cô biết.
Anh gia không còn liên lạc với cô nữa, cô cũng tuyệt đối không chủ động liên hệ với họ. Vì như vậy thì có vẻ hơi nịnh bợ. Thêm vào đó, nếu bà Diệp biết được cũng không hay. Nếu Anh gia cần cô, cô sẽ không khước từ. Nhưng nếu Anh gia không cần cô nữa, cô cũng sẽ không làm phiền họ. Nhưng cô lại thấy nhớ Anh Hạo Đông đến vậy.
Tối đó, Quảng Viễn lại đến Diệp gia ăn cơm. Khác với bình thường, sau bữa tối, Lam Tố Hinh chủ động nói với anh ta: “Ra ngoài đi dạo một chút đi?”
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, bắt đầu bước vào kỳ nghỉ đông.
Mùa xuân sắp đến, mọi người tấp nập chuẩn bị đón năm mới. Hôm nay, Lam Tố Hinh ở nhà giúp bà Diệp dọn dẹp vệ sinh. Cô làm rất nhanh, đây đều là những công việc từ nhỏ cô đã quen làm cùng mẹ.
Dọn xong phòng khách, cô liền trèo lên bệ cửa sổ, lau cửa kính. Cửa kính hai mặt trong suốt đã bị phủ một lớp bụi nhỏ. Đang chăm chú lau, đột nhiên nghe thấy dưới lầu truyền đến một tiếng phanh chói tai. Cô liền cúi xuống xem, chỉ thấy một chiếc xe hơi màu xanh lam mất kiểm soát, lao lên vỉa hề, rồi đâm vào bụi cây hàng rào mới dừng lại, mấy người đang đi bộ hoảng sợ, mặt mũi tái mét, hét lên rềi chạy dạt ra hai bên.
Ai lại lái xe khiếp thế chứ? Lam Tố Hinhđang nghĩ ngợi liền thấy cửa xe bị đẩy mạnh, một người nhảy ra từ ghế lái, vừa xuống xe vừa ngẩng đầu nhìn về phía cô, khuôn mặt trắng bệch, cặp mắt sâu thẳm, là Anh Hạo Đông. Anh ngẩng đầu nhìn cô, bờ môi run rẩy như muốn quát lớn nhưng lại im lặng, hàm răng trắng cắn sâu xuống môi dưới. Vẻ mặt anh vô cùng căng thẳng và sợ hãi.
Lam Tố Hinh hơi sửng sốt, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc này, bà Diệp cũng từ trong bếp đi ra, vừa nhìn thấy Lam Tố Hinh đứng trên bệ cửa sổ, sắc mặt lập tức thay đổi: “Tố Hinh, cháu mau xuống đi, nguy hiểm quá!”
Giọng nói của bà lạc đi, Lam Tố Hinh giật mính, vội vàng nhảy xuống, “Dì à, dì đừng sợ, cháu không sao, cháu chỉ đang lau cửa kính thôi!”
“Không cần lau nữa, mặt kệ nó bẩn.”
Bà Diệp kiên quyết không cho Lam Tố Hinh lau cửa kính nữa, cô ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, sau đó cầm túi rác, mở cửa, đi ra ngoài, “Dì ơi, cháu xuống dưới vứt rác đây ạ!”
Đó thực ra chỉ là cái cớ, cô muốn xuống lầu để gặp Anh Hạo Đông. Sao anh lại đến đây? Xem ra, anh đã khỏe hơn nhiều, có thể tự lái x e ra ngoài rồi. Nhưng sao ban nãy nhìn thấy cô, anh lại hoảng sợ như vậy?
Lam Tố Hinh mới vừa rời khỏi cửa được mấy bước đã bắt gặp Anh Hạo Đông ở hàng lang tầng bảy. Anh vừa từ thang máy đi ra, liền vội vàng chạy về phía nhà họ Diệp, dáng vẻ như bất chấp tất cả, muốn xông thẳng vào nhà. Sauk hi nhìn thấy cô, anh dang tay, bất ngờ kéo cô vào lòng, ôm thật chặt.
Lam Tố Hinh bị anh ôm thì sững sờ, mặt bỗng đỏ lựng. Anh ôm cô rất chặt, như muốn áp chặt cô vào lòng mình. Trong vòng tay ôm siết, cô có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập rất nhanh, nhịp tim của cô cũng theo đó mà tăng lên, cuối cùng hai trái tim hòa chung nhịp đập.
Lát sau, anh đột ngột đẩy cô ra. Lồng ngực của anh phập phòng mê hoặc, anh nhìn cô, sắc mặt trắng bệch, đồng tử đen láy, ánh mắt như đau khổ lại như mê loạn buồn ảo. Sau giây lát, anh quay đầu, không nhìn cô nữa, run rẩy lên tiếng: “Xin lỗi!”
Lam Tố Hinh có thể lý giải được lời xin lỗi này. Cái ôm ban nãy của anh chỉ vì anh lại nhìn cô thành Diệp U Đàm. Khuông mặt vẫn đỏ ửng, cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh, “Không sao.”
Anh Hạo Đông cúi đầu, không nói, lồng ngực vẫn phập phồng. Hồi lâu sau, hơi thở của anh dần ổn định, anh ngẩng đầu nhìn cô, nói: “Cô….vừa rồi làm gì vậy?”
Nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của anh, Lam Tố Hinh đột nhiên cảm thấy vô cùng có lỗi: “Tôi chỉ lau cửa kính thôi.”
“Nguy hi