Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/536 lượt.

hì đạp chậm thôi, tránh bị giật mình rồi ngã.”
Quảng Viễn đi một chiếc xe địa hình, cùng Lam Tố Hinh đi một vòng khắp các đường lớn, ngõ nhỏ. Lúc đến một công viên bên đường, họ dừng lại nghỉ ngơi. Quảng Viễn bảo cô ngồi xuống thảm cỏ rồi chạy tới một quán trà gần đó, mua đồ uống.
Anh ta vừa nói vừa nhét hai cốc trà sữa chân trâu vào tay Lam Tố Hinh, sau đó, không chút khách khí ưỡn ngực, chộp lấy cổ áo của Thân Đông Lương, xách ông ta lên khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng, sẵn sàng quăng đi.
Thân Đông Lương lớn tiếng kêu gào: “Chàng trai trẻ, cậu nói chuyện kiểu gì vậy, cậu biết tôi là gì của con bé không? Tôi là bố nó đấy!”
Quảng Viễn ngẩn người, bàn tay bất ngờ thả lỏng: “Ông nói cái gì?”
Anh ta vô cùng kinh ngạc, quay đầu nhìn Lam Tố Hinh, vẻ mặt nghi hoặc. Cô vừa giận vừa tức nói: “Quảng Viễn, anh đừng nghe ông ta nói bừa, bố tôi đã qua đời từ lâu rồi!”
“Tố Hinh, sau khi bố mày qua đời, mẹ mày lấy tao, còn mang theo cả mày. Theo đúng pháp luật thì tao chính là bố của mày, mày là con giá của tao, không ai có thể phủ nhận được điều này.”
Lam Tố Hinh nghiến răng nói: “Ông…Đồ vô lại!”
Thân Đông Lương trưng bộ dạng vô tội đến cực điểm, nói: “Lam Tố Hinh, mày có không thừa nhận thì tao cũng là bố mày. Cậu thanh niên này, có phải cậu đang theo đuổi con gái tôi không? Gặp tôi rồi cũng nên gọi một tiếng bác đi chứ nhỉ?”
Lam Tố Hinh tức đến mức mặt đỏ bừng, cặp mắt nhìn Thân Đông Lương như tóe lửa. Quảng Viễn nhìn cô, rồi lại ưỡn ngực, một tay tóm lấy cổ áo của Thân Đông Lương, xách ông ta lên cao khiến ông ta kinh hãi, hét lên: “Này, này, này, cậu muốn làm gì?”
“Tôi muốn cảnh cáo ông! Lam Tố Hinh đã không thừa nhận ông là bố dượng của cô ấy, chứng tỏ ông nhất định chẳng phải người tốt đẹp. Sau này, tôi không cho phép ông đến làm phiền cô ấy nữa, nghe rõ chưa?”
Thân Đông Lương là loại tiểu nhân điển hình, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Trước đây, khi ông ta còn lái taxi, cũng toàn bị đồng nghiệp cướp mất miếng ăn hoặc bị khách hàng côn đồ cù nhầy, không chịu trả tiền xe. Lúc đó, ông ta rất bực dọc, tức tối nhưng không dám nổi khùng mà cứ về nhà là lại nổi điên, đập phá, đánh đập, mắng mỏ, chửi bới, trút toàn bộ lửa giận lên người mẹ con Lam Tố Hinh. Bây giờ ông ta cũng không dám so gân với Quảng Viễn nữa, lập tức xuống nước, nói: “Tôi sao dám làm phiền nó nữa chứ! Nó đủ lông đủ cánh rồi, chỉ là tôi không biết nó sống ở đâu, làm gì, hôm nay tình cờ gặp lại nên hỏi thăm một chút thôi.”
Quảng Viễn ném ông ta xuống đất: “Vậy ông mau biến đi, tốt nhất sau này đừng đến gặp Tố Hinh nữa! Tôi nghĩ cô ấy cũng không muốn gặp lại ông đâu.”
Thân Đông Lương lẩm bẩm câu gì đó rồi rời đi. Tuy không nghe rõ ông ta nói gì nhưng Lam Tố Hinh cũng lờ mờ đoán được chắc không ngoài những lời lẽ chửi rủa.
Sau khi Thân Đông Lương đi rồi, Quảng Viễn không hỏi gì, chỉ ngồi cạnh cô trên bãi cỏ, yên lặng uống trà sữa. Anh ta không phải đồ ngốc, quan hệ giữa họ căng thẳng và mâu thuẫn và cả câu nói nghiên răng nghiến lợi nửa chừng của Thân Đông Lương kia nữa, anh ta có thể đoán được vài phần, nói chuyện với cô, anh ta rất giữ ý và dè dặt.
Lam Tố Hinh rất cảm kích anh ta nhưng không nói gì, cô không thể mở lời kể mọi chuyện đã xảy ra tối hôm đó nên chi bằng lúc này không nói gì thì hơn.
Lam Tố Hinh nhớ lúc cô còn nhỏ, bên nhà hàng xóm có một bé gái, cô bé có một người anh trai lớn hơn năm tuổi. Mỗi lần cô bé đi chơi bị bắt nạt là liền khóc hu hu, nói: “Các cậu bắt nạt mình, mình sẽ về mách anh trai.” Còn anh trai của cô bé, mỗi lần nghe thấy tiếng khóc của em gái cũng chạy ra bảo vệ cô bé. Lúc đó, Lam Tố Hinh rất ngưỡng mộ cô bé này, hy vọng mình cũng có một người anh trai như vậy, lúc cô bị ức hiếp, anh ấy sẽ lập tức chạy đến bảo vệ cô.
Lúc này, cô chợt nghĩ, nếu cô có một người anh trai thì hy vọng người ấy cũng giống Quảng Viễn, cao to, khỏe mạnh, và đặc biệt là không để bất cứ người nào có cơ hội ức hiếp cô.
Sau khi đưa Lam Tố Hinh về Diệp gia, Quảng Viễn nói: “Sau này, nếu người đó…lại đến làm phiền em, em cứ đến tìm anh, đừng coi anh…như người xa lạ.”
Lam Tố Hinh nhìn anh ta, gật đầu, “Em biết rồi, chuyện hôm nay anh đừng nói với dì em.”
“Anh biết rối”
Lam Tố Hinh nhìn anh ta, khẽ mỉm cười, trong nụ cười có chút cảm kích. Cô không còn khách khí và xa cách với Quảng Viễn như trước nữa, cô bắt đầu cảm thấy ở anh ta có một thứ tình cảm thân thiết giống một người anh trai.”
Ngày đầu tiên đi học, Lam Tố Hinh tự đạp xe đến trường.
Chiếc xe này là của Diệp U Đàm, vẫn còn khá mới. Quảng Viễn đã mang nó đi rửa và bảo dưỡng, trông chẳng khác gì một chiếc xe mới.
Đạp xe vào sân trường, con đường râm mát trải dài dưới bóng cây cổ thụ, từng làn gió xuân dìu dịu thổi tới, khẽ lay động những chiếc lá, ánh mặt trời sớm mai xuyên qua tán lá xanh rì, tô điểm con đường thêm thơ mộng. Nhưng lúc này, cô không có thời gian để thưởng thức, lúc sáng đi học, đúng giờ cao điểm, người qua người lại như mắc cửi, cô lại đạp xe rất chậm. Vào khuôn viên trường, đường thông hè thoáng, cô cố gắng đạp nha