Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.
Từ đó, không ai nhắc đến Lam Tố Hinh ở Anh gia. Đến hôm nay, bà Chu kiểm tra thư trong phòng khách, thẩy một bức thư gửi cho Lam Tố Hinh, trong đó chính là bảng thành tích học tập này. Bà đưa bức thư cho A Thái, bảo ông bớt chút thời gian đến đưa cho cô, “Đừng mang đến tận cửa, sắp Tết rồi, bà Diệp nhìn thấy ông lại tức giận. Ông nhét thư vào thùng thư dưới lầu là được rồi.”
Ở tầng hai, Anh Hạo Đông vừa mở cửa phòng liền nghe thấy lời bà Chu nói. Anh xuống dưới lầu, bình thẳng nói: “Đưa thư cho tôi.”
Đón lấy bức thư, Anh Hạo Đông nói với A Thái: “Ông lái xe của tôi đến trước cửa hộ tôi, cảm ơn!”
Sau khi sức khỏe tốt lên, Anh Hạo Đông vẫn thường tự lái xe ra ngoài một mình. Anh phu nhân lo lắng nói: “Hạo Đông, để A Thái đưa con đi thì bất tiện gì? Với tình hình sức khỏe của con lúc này, tự lái xe sẽ rất nguy hiểm, mẹ không yên tâm chút nào.”
Nhưng Anh Hạo Đông không chịu hiểu lòng bà, bất luận thế nào vẫn kiên định, nếu không cho anh tự lái xe thì anh sẽ không đến bác sĩ tâm lý khám nữa. Cuối cùng Anh phu nhân đành bất đắc dĩ đồng ý, để anh tự lái xe, còn bảo A Thái lặng lẽ bám theo anh.
“Hạo Đông, sau này con không được tự lái xe ra ngoài nữa. Con rất dễ bị kích động, nguy hiểm lắm.”
Anh Hạo Đông chỉ trả lời bằng hai từ vô cùng đơn giản: “Con muốn!”
“Hạo Đông!” Anh phu nhân nói với giọng năn nỉ. “Con đừng làm mẹ lo nữa, có được không? Trái tim mẹ cũng sắp vỡ nát vì con rồi, con có hiểu cho mẹ không?”
Anh Hạo Đông quay đầu nhìn bà, khóe mắt bà đã có nhiều nếp nhăn hơn trước, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng có lỗi: “Mẹ, con xin lỗi!”
Anh phu nhân thở dài, khẽ vuốt ve khuôn mặt anh. Đừng nói xin lỗi với mẹ, chỉ cần con biết tự yêu mình, đừng để mẹ lo lắng cho con nữa là được.”
“Mẹ, con biết rồi!”
“Biết rồi thì tốt, con là con trai duy nhất của mẹ, cứ coi như con vì mẹ, đừng tiếp tục giày vò bản thân nữa.”
Anh Hạo Đông lo lắng nhìn quanh, nói: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, để anh trai nhìn thấy thì không hay đâu.”
“Đây là sự thật! Duy Hạ cũng biết rồi, khi nó mười tuổi, bố mẹ nói, cũng là bác của con, gặp tai nạn xe hơi, mẹ và bố mới nhận nuôi nó. Ở tuổi đó, nó đã có thể hiểu chuyện, nó cũng phải biết mẹ chỉ là mẹ nuôi.”
“Nhưng dù gì mẹ cũng đã nhận nuôi anh ấy, trên danh nghĩa, anh ấy chính là con trai của me. Mẹ nói như thế, nhỡ anh ấy nghe được thì sẽ đau buồn biết bao.”
“Con yên tâm, trước nay mẹ chưa từng nói như thế trước mặt nó.”
“Nhưng con cảm thấy mẹ đối xử với anh ấy luôn có gì đó rất xa cách.”
“Hạo Đông, Duy Hạ không phải do mẹ sinh ra, mẹ đương nhiên không có cách nào yêu thương nó như con ruột được. Nhưng mẹ vẫn đối xử tốt với nó. Ngay từ nhỏ con có thứ gì thì nó cũng có thứ đó. Mẹ đã bao giờ đối xử tệ với nó chưa?”
Anh Hạo Đông cũng thấy như vậy. Về vật chất, Anh phu nhân chưa từng đối xử tệ với Anh Duy Hạ, nhưng về mặt tình cảm, bà không mấy nhiệt tình. Điều này cũng không thể trách bà được, vì đương nhiên chẳng bà mẹ nào lại yêu thương con nuôi hơn con đẻ. Đó cũng là tâm lý chung của con người.
Trọn một ngày, Lam Tố Hinh gắng sứ làm việc. Cô quét dọn ba gian phòng nhà họ Diệp sạch đến mức không còn một hạt bụi, ngoài cánh cửa kính vẫn còn lớp bụi dày như nâu xỉn ra thì cả căn phòng đều sáng loáng, sạch như lau như li.
Sau đó, bà Diệp một mực bảo cô đừng làm nữa, sợ cô mệt. sau bữa tối, cô mệt rũ, liền về phòng nghỉ sớm. Đầu vừa đặt xuống gối, cô đã thiếp đi.
Vì ngủ sớm nên nửa đêm, cô đã tỉnh giấc. Mở mắt ra, Lam Tố Hinh liền nhìn thấy ánh trăng xuyên qua khung cửa số chiếu lên đầu giường một mảng trắng tròn, cô bất giác nhớ đến khuôn mặt xanh xao, trắng như sương của Anh Hạo Đông.
Nằm nghiêng sang một bên, cô ép bản thân mình không được nghỉ nữa, nhắm mắt ngủ tiếp nhưng trằn trọc rất lâu mà không ngủ nổi. Rốt cuộc cũng không tránh được. Giây phút Anh Hạo Đông đột nhiên ôm cô vào lòng hồi chiều luôn hiện hữu trong tâm trí. Hóa ra, cũng có lúc trái tim anh hòa chung nhịp đập với trái tim cô như vậy.
Lam Tố Hinh không thể lừa dối bản thân mình thêm nữa. Giữa đêm trăng sáng như gương này, cô đã nhìn thấu trái tim mình. Trong trái tim của cô, không biết từ luc nào đã dần xuất hiện một bóng hình…đó chính là Anh Hạo Đông.
Tết đến, đây là năm đầu tiên Lam Tố Hinh đón Tết sau khi mẹ qua đời. Hai vợ chồng nhà họ Diệp luôn coi cô như con gái ruột. Bà Diệp không tiếc tiền mua sắm quần áo mới cho cô, đêm Giao thừa còn cho cô tiền mừng tuổi, mùng Một Tết lại cho cô tiền lấy may, giống như lúc mẹ cô còn sống. Có sự thương yêu, chăm sóc của họ, cô không còn quá đau buồn vì thiếu tình thương của mẹ nữa. Bà Diệp còn nói, sau này cô cứ gọi họ là bố mẹ, Lam Tố Hinh do dự, bà cũng không đòi hỏi cô phải chấp nhận ngay, vui vẻ nói: “Vậy chuyện này để sau hãy nói nhé!”
Quảng Viễn cùng bố mẹ đến Diệp gia chúc mừng năm mới. Anh ta tặng quà mừng năm mới cho Lam Tố Hinh, là một chiếc khăn len lông cừu màu hồng nhạt rất đẹp. Vẻ mặt bà Diệp có chút thương cảm. “Quảng Viễn à, cháu lại mua quà rồi!”
Câu nói này khiến Lam Tố