XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

o mình. Cô thậm chí còn thử sục sạo tìm tia manh mối trong những tháng ngày vừa qua để chứng minh rằng mình thực sự không hoàn toàn chỉ là vật thế thân của Châu Tiểu Mạn.
Cô nghĩ, dường như ngay khi quen biết nhau, anh chẳng hề biểu lộ cảm giác thân thiết. Tối đó cô uống say bí tỉ còn anh chỉ cố gắng làm tròn nghĩa vụ của một bậc chính nhân quân tử, trạng thái hành vi hoàn toàn bình thường, chỉ là mối quan hệ bèo nước gặp nhau giữa nam và nữ mà thôi.
Còn sau này, khi bắt đầu mối quan hệ bạn tình là kết quả đồng lòng của cả hai bên, xuất phát dựa trên nguyên tắc tự nguyện và bình đẳng.
Ít ra cô nên cảm ơn anh chưa bao giờ gọi tên trong lúc tận hưởng khoái lạc, cũng chưa từng áp đặt sở thích của Châu Tiểu Mạn lên cô. Còn nữa, đôi lúc anh cũng thể hiện những hành động vừa khó hiểu vừa ấm áp.Ví như, nụ hôn vừa rồi. Thế nhưng, cô chỉ xem những điều đó là sự điên điên khùng khùng của anh, hoặc có lẽ là vì nhàm chán quá nhất thời lấy đó làm niềm vui, chẳng thể nói lên được điều gì.






Thỉnh cầu của cô
Người phụ nữ này, trong ấn tượng của anh, chưa bao giờ cầu xin anh điều gì. Đây là lần đầu tiên, mà lại là vì một người khác.
Toà nhà tập đoàn G&N vừa hoàn thành buổi diễn tập phòng cháy chữa cháy.
Châu Tử Hoành bắt tay một lãnh đạo cấp cao của ngành liên quan, nhân viên phụ trách quay camera, đưa tin cùng những trang thiết bị máy móc đang vây quanh.
Lãnh đạo nói:
Nói rồi Châu Tử Dương vội vàng đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Cậu đứng lại.” Châu Tử Hoành lạnh nhạt nói.
“Anh Hai…” Trông thấy anh làm ra vẻ vừa đáng thương vừa bối rối, Châu Tử Hoành chỉ cười nhạt nói:
“Lúc nhỏ em phạm lỗi, là ai đã bao che cho em trước mặt ông nội hả, em quên rồi sao?”.
“Đương nhiên là em không quên.”
“Em ra nước ngoài học cho bạn mượn tiền, kết quả bị người ta lừa. Một số tiền lớn không thu hồi lại được, là ai đã giúp em bù hả?”
“…Nếu không có anh, em cũng chẳng biết nên ăn nói thế nào với ông nội cả. Nhưng mà, sao tự dưng anh lại nhắc đến những chuyện…”
“Còn nữa, năm đó em quen bạn gái”, thấy gương mặt Châu Tử Dương lộ ra vẻ xấu hổ, Châu Tử Hoành vẫn ung dung nói tiếp, “Anh còn nhớ một người thì tự sát, còn ba người khác sống chết thế nào cũng đòi về nước kết hôn với em. Những việc này, cuối cùng là ai thay em dàn xếp hả? Chẳng lẽ tất thảy em đều quên rồi ư?”.
“Không có. Anh Hai, từ nhỏ đến lớn anh đều giúp em thu hồi tàn cuộc tuy là đếm không xuể nhưng mỗi một việc em đều chẳng dám quên.”
“Vậy mà em còn giúp ông nội đối phó anh!”
Một tiếng “bộp”, chiếc bút máy trong tay Châu Tử Hoành nặng nề rơi xuống đất, tiếng kim loại va đập trên mặt bàn gỗ phát ra âm thanh nặng trĩu.
Châu Tử Hoành mặt biến dạng, việc này khiến Châu Tử Dương không khỏi có chút sợ hãi. Ngày thường quan hệ anh em nói đùa giỡn không chút kiêng kỵ gì những thật ra trong lòng anh vô cùng kính phục người anh này. Thế nên Châu Tử Dương đành thật thà thú nhận:
“ Em cũng bị ép thôi. Ông nội bắt em đứng ra giải quyết, em đương nhiên không thể đứng bên anh để nhúng tay vào rồi…”
“Thế nên em đi tìm Thư Quân?”
Châu Tử Hoành giận quá hóa cười, “Xem ra em ra nước ngoài học mấy năm chiến lược quan hệ công chúng chẳng uổng phí chút nào, rất biết cách tìm kiếm sơ hở”.
“Anh Hai anh đừng châm chích em được không?” Châu Tử Dương làm vẻ mặt khổ sở, liên tục nhận sai. “Lần sau có đánh chết em cũng chẳng làm việc này, anh cho đứa em trài này cơ hội biết sai sửa lỗi nhé!”
Châu Tử Hoành miễn ý kiến xua xua tay, cuối cùng cho phép cậu ta đi. Đến gần cửa, Châu Tử Dương quay lại tò mò hỏi một câu:
“Vậy thì giờ anh và Thư Quân…”
“Có liên quan gì đến em không?”
Lời anh nói bị ngắt ngang vô tình nhưng anh chẳng dám kháng cự đến nửa câu nhanh chóng mở cửa lầm lũi bước đi.
Đầu bên kia của hai cảnh cửa gỗ lại là cảnh tượng luồng gió cùng nắng ấm vui mừng sướng mắt.
Người trợ lý xinh đẹp đoan trang của Châu Tử Hoành đang ngồi đối diện trước máy vi tính, vẻ mặt cùng biểu cảm nghiêm túc của cô khiến Châu Tử Dương không kiềm được bước đến cất tiếng quấy rầy.
“Đang xem gì thế?”
Anh khom người, đến trước màn hình vi tính. Trần Mẫn Chi gần như hú hồn, một tay vuốt lồng ngực, một tay kéo nhanh thanh công cụ thu nhỏ màn hình rồi né sang một bên, ra ý không hài lòng:
“Làm người ta giật cả mình!”.
“Tại em tập trung quá thôi.” Châu Tử Dương xoay người, tựa lưng vào bàn làm việc đối mặt với Trần Mẫn Chi, thấy cách ăn mặc của cô hôm nay, cặp mắt bất giác lóe sang không ngần ngại khen ngợi:
“Màu sắc này rất hợp với em”.
“Thế ư, cảm ơn anh.”
Trần Mẫn Chi cúi đầu nhìn mình. Hôm nay cô diện chiếc váy màu xanh ngọc bích để lộ làn da trắng nõn nà như tuyết.
Vốn dĩ cô ngại ngùng vì cổ áo trái tim khoét hơi sâu. Buổi sáng ra khỏi nhà cô đã cố ý đeo sợi dây chuyền nhằm che đi phần ngực, thế nhưng lục tìm khắp hộp trang sức cũng chẳng thấy sợi nào vừa ý, lại lo sợ muộn giờ làm.
Thế nên, cuối cùng cô chẳng đeo sợi dây nào cả.
Lúc này Châu Tử Dươ