XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

không?” Phong Ấn không quan tâm, bỗng nhiên anh nhào lộn vài vòng rồi biết mất khỏi tầm nhìn của Lục Tự. “Chưa biết ai phong tỏa ai đâu.”
Lục Tự cười khẩy, thanh âm của Hướng Bắc Ninh truyền đến. “711, 705 ở bên phía dưới bên phải của đồng chí, khoảng cách mười lăm.”
“Đã rõ.” Lục Tự kéo cần bay lên, Phong Ấn nối bước bay theo.
Đồng hồ biểu hiện độ cao xoay tròn cực nhanh, 12000, 14000, 17000…
Phía sau lớp kính bảo hộ, Lục Tự cau mày. Cùng lúc đó, Lôi Vận Trình gần như dính sát phía sau Hướng Bắc Ninh, dù đã bị bỏ rơi nhưng cô nhanh chóng đuổi kịp.
“706, đồng chí nên lượng sức mình, đừng nên gượng ép như vậy.”
“Đừng xem thường người khác như thế, đồng chí nên tự làm tốt bổn phận của mình đi.” Lôi Vận Trình ghét nhất là bị người khác xem thường, Hướng Bắc Ninh đang kích thích cô.
Phong Ấn huấn luyện cô đã lâu như thế, anh đã truyền đạt kinh nghiệm nhiều năm qua của mình cho cô, bây giờ đúng là lúc cần phải phát huy, sao cô có thể để người khác chiếm ưu thế được. Mà sự thật đúng là như thế, Hướng Bắc Ninh thuộc tuýp phi công mạnh mẽ, nhưng hiện tại cậu ấy vẫn chưa tạo được ưu thế gì. Đương nhiên cậu ấy sẽ không để bản thân luôn đứng ở thế bị động, cậu ấy bất ngờ lộn vòng vắt ngang, vòng đến phía sau cô, tình thế đảo ngược, nhưng Lôi Vận Trình lại như con thỏ nhỏ càng linh hoạt hơn.
“705, cá đã mắc câu.” Lôi Vận Trình thay đổi kênh báo cáo với Phong Ấn.
Phong Ấn nhếch môi đầy xảo quyệt, “Duy trì tình thế.”
Lục Tự truy đuổi thẳng vào tầng mây, độ cao đã đến 20000. “Cậu muốn bay ra khỏi đại cầu à? Trên trời dưới đất cậu cũng đừng nghĩ đến chuyện trốn khỏi tay tớ.”
Phong Ấn cau mày, “Tốt, vậy cậu cũng đừng để mất dấu tớ.”
Vừa dứt lời, Phong Ấn đã xoay người kéo mạnh van đến tối đa, từ độ cao 20000 mét, anh điên cuồng lao xuống phía dưới. Lục Tự sững sờ, Phong Ấn đúng là dạng người liều mạng trên không mà, nhưng anh ta cũng không phải là người dễ dàng buông tha, Lục Tự nhanh chóng lao theo Phong Ấn.
Mục Phong nhíu mày, kéo microphone. “705/711, chú ý tốc độ, hai người cẩn thận xuất hiện Blackout(3)!”
(3) Blackout – 黑 视: Khi cơ thể đang chịu quá tải mà phải chịu đựng một vận tốc cao nào đó, đôi mắt sẽ xuất hiện hiện tượng sinh lý, nhìn mọi thứ đều cảm thấy mơ hồ, có khi chỉ thấy một màu đen như mực. Đây là triệu trứng báo hiệu trước khi bị hôn mê, triệu trứng này thường xuất hiện ở các phi công, đặc biệt là những người bị ảnh hưởng mỗi khi máy bay tăng tốc với tốc độ cao, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng của họ.
“Đã rõ.”
Blackout là hiện tượng sinh lý thường xuất hiện khi não thiếu máu dẫn đến việc tầm nhìn trở nên mơ hồ trong thời gian ngắn, thậm chí có thể bị mù tạm thời. Trong quá trình máy bay lao xuống khẩn cấp thì phi công sẽ chịu áp lực G gấp mấy lần, máu lưu thông đến chân quá nhanh, dẫn đến việc não bộ bị mất một lượng máu lớn.
Lục Tự cắn răng, trước mắt anh ta đã bắt đầu trở nên mơ hồ, hơn nữa là kèm theo cảm giác choáng váng.
Phong Ấn nắm chặt cần điều khiển và van ga, “706, báo cáo tốc độ và tọa độ!”
Lôi Vận Trình quệt mồ hôi, cô lắc lư máy bay cố gắng kéo dài thời gian để tránh bị Hướng Bắc Ninh phong tỏa, đồng thời cô bay đến tọa độ ổn định đã hẹn trước với Phong Ấn.
Ở độ cao 2800, thị lực của Lục Tự đã khôi phục lại bình thường, Phong Ấn lập tức thay đổi thành bay ngang, suýt chút nữa anh đã bị Lục Tự phong tỏa. Phía Lôi Vận Trình cũng đã cách hai người càng lúc càng gần, dường như Hướng Bắc Ninh nhận ra điều gì đó nhưng cậu ấy lại không thể xác định, nhưng mà Lôi Vận Trình và Phong Ấn không cho bọn họ cơ hội phản ứng, bởi vì bọn họ đã thực hiện một hành động khiến người khác giật mình.
Bỗng nhiên Phong Ấn lật ngửa thân máy bay lại, lộn vòng hai cái làm chậm tốc độ, Lục Tự theo quán tính bỗng chốc vượt lên trước anh. Đang lúc anh ta cho rằng Phong Ấn sẽ cắn vào mình thì cùng lúc đó, Lôi Vận Trình điều khiển máy bay bay đến một cách bất ngờ, cô nhảy tót lên phần đuôi máy bay của anh ta, Lục Tự không hề đề phòng, hệ thống thông báo anh đã bị phong tỏa.
Từ kênh thông tin truyền đến quyết định. “711 đã bị bắn rơi, rời khỏi trận đấu.”
Lục Tự chớp chớp mắt, dường như anh ta còn tưởng rằng bản thân đang nghe lầm.
Hướng Bắc Ninh muốn ngăn cản nhưng đã không kịp, cậu ấy không dự đoán được Lôi Vận Trình lại thay đổi tốc độ nhanh đến vậy, hóa ra lúc trước cô vẫn chưa bày hết sức để đấu với cậu ấy? Lục Tự đã rời khỏi trận đấu nhưng vẫn còn cậu ấy, nhưng lần này rõ ràng Hướng Bắc Ninh đã sai. Ngay tại lúc cậu ấy vừa đuổi kịp Lôi Vận Trình, bất chợt có thanh âm vội vã của Lục Tự truyền đến.
“712! 705 ở phía sau cậu! Nhanh chóng tăng tốc về phía trái trốn thoát.”
Trong lòng Hướng Bắc Ninh bỗng chố nhảy dựng lên, cậu ấy lập tức tăng tốc, đáng tiếc là đã quá muộn.
Phong Ấn thần không biết quỷ không hay đã vòng đến phía sau cậu ấy tự bao giờ, anh dễ dàng cắn đuôi của Hướng Bắc Ninh, ngắm trúng , phong tỏa, hành động vô cùng lưu loát. “Đừng chạy, trò chơi đã kết thúc.” Dứt lời, anh liền ấn công tắc bắn ra.
“Đồng chí đã bị bắn rơ