XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.

i, rời khỏi trận đấu.”
Đây là lần đầu tiên Hướng Bắc Ninh nghe một câu như thế, trong lúc nhất thời cậu ấy dở khóc dở cười.
Ngồi trong phòng chỉ huy, Phó đoàn trưởng đang uống nước, người trong cả tổ đã thấy rõ ai thắng ai thua. Ngũ chính ủy cười ha ha, “Phong Ấn này, chơi Lục Tự một vố rồi, không hề nương tay một chút nào.”
Mục Phong cũng lắc đầu không dám tin. “Đừng nói Lục Tự, nếu là tôi trong hoàn cảnh đó, tôi cũng sẽ không nghĩ đến cậu ấy sẽ làm như vậy.”
Lục Tự thở dài một hơi, anh ta không khỏi cười gượng. “705, cậu thật sự quá xảo quyệt rồi.”
“Phục chưa?” Phong Ấn điều khiển máy bay về trạng thái bình thường, giọng nói của anh rất thoải mái, không hề có chút áp lực nào.
Lục Tự hừm hừm, “Chỉ là không nghĩ đến các người lại phối hợp tốt như thế.”
Trước sau chẳng qua chỉ cách có vài giây, anh ta và Hướng Bắc Ninh vốn dĩ đang chiếm thế thượng phong, ai có thể nghĩ đến chỉ trong nháy mắt tình thế lại đảo ngược như thế. Anh ta bị Lôi Vận Trình tập kích bất ngờ, mà với kinh nghiệm và kỹ thuật phi hành của Hướng Bắc Ninh thì hoàn toàn không phải là đối thủ của Phong Ấn, thua không hổ thẹn.
“01, 705/706 đề nghị diễn tiếp.”

Lôi Vận Trình điều khiển máy bay dừng lại ở sân bay, cô hạ cầu thang mạn, Phong Ấn cầm mũ bảo hộ đứng ngay phía dưới chờ cô. Lôi Vận Trình kiêu ngạo nhếch đôi môi nhỏ nhắn nở nụ cười, “Thấy em thế nào?”
Phong Ấn giơ ngón tay cái lên với cô, “Tuyệt vời.”
Lúc này Lục Tự cũng xuống máy bay, anh ta cầm mũ bảo hộ đi đến chỗ hai người bọn họ, quan sát Lôi Vận Trình từ trên xuống dưới. “Em giỏi thật đấy Lôi Vận Trình, tôi trở thành kẻ bại tướng trong tay em rồi.”
“Không dám nhận, tôi may mắn thôi.” Lôi Vận Trình vội vàng xua tay.
Phong Ấn cười khẽ một tiếng, vỗ vỗ lưng cô. “Không có gì phải ngại, thắng chính là thắng.”
Lục Tự trừng mắt với Phong Ấn, “Cậu còn không biết ngượng, dám đề xuất ra thủ đoạn thối tha như vậy à?”
Phong Ấn nâng nâng kính mát trên mũi, anh khoác vai Lục Tự đi đến chỗ xe không vụ. “Xem ra cậu thật sự là không phục phải không Lục đại đội trưởng, chờ sau khi diễn tập xong chúng ta tìm cơ hội thảo luận một lần nhé? Đảm bảo cậu thua tâm phục khẩu phục.”
Lục Tự lườm Phong Ấn bằng nửa con mắt, “Nói mạnh miệng vậy mà không sợ làm đau lưỡi à.”
Lôi Vận Trình đi theo phía sau hai người không nhịn được mà bật cười ra tiếng.
Chờ đến khi cuộc diễn tập thử kết thúc, tám cái tên tham gia diễn tập chính thức cũng đã được xác lập từ những thành viên tham gia trận đấu hôm nay. Tuy rằng Lục Tự thua dưới tay Lôi Vận Trình, nhưng anh ta lại là phi công chủ lực của trung đoàn hai nên đương nhiên không thể thiếu anh ta. Biểu hiện của Hướng Bắc Ninh cũng cực kì xuất sắc, Mục Phong cố ý muốn nhân cơ hội tạo sức sống mới cho việc huấn luyện trong trung đoàn, vì thế làm sao có thể loại cậu ấy được.
Cuộc biểu diễn chính thức sẽ diễn ra vào nửa tháng sau, thời gian trôi qua như chớp mắt.
Trong nửa tháng này nhiệm vụ phi hành cũng không được sắp xếp thường xuyên, tập trung nhiều nhất vào huấn luyện thể lực và điều chỉnh trạng thái tâm lí.
Trong phòng tác chiến, các nhân viên liên quan của cuộc hội nghị được phân chia ngồi thành hai hàng quanh một chiếc bàn, đội trưởng Mục Phong đứng ra tổ chức cuộc hội nghị cuối cùng trước khi bắt đầu trận chiến. “Về phương diện chiến thuật, vừa rồi hai đại đội trưởng đều đã nói qua, thủ trưởng quân khu rất xem trọng cuộc diễn tập lần này. Lần này cũng liên quan đến tôi, kìm nén đã ba tháng giờ xem như được phóng thích!”
Ngũ chính ủy lên tiếng đúng lúc, “Ngoài ra, có ai còn có vấn đề hoặc yêu cầu gì thì bây giờ có thể đề xuất.”
Mọi người đều không có ý kiến, Lôi Vận Trình nhẹ nhàng đứng lên. “Chính ủy, tôi có một yêu cầu.”
“Nói đi.”
“Chờ sau khi kết thúc cuộc diễn tập, tôi có thể xin hai ngày nghỉ được không?”
“Cô có chuyện gì sao?”
Lôi Vận Trình hơi ngượng ngùng. “Việc riêng.”
Mục Phong bật cười hai tiếng, “Cô nhóc này, chỉ cần cô có thể biểu hiện tốt như lần tiêu diệt Lục đại đội trưởng ngày hôm đó, tiêu diệt vài chiếc máy bay, tôi sẽ cho cô vài ngày nghỉ phép.”
Ông ta vừa dứt lời, bên dưới đã cười vang, Lục Tự bất đắc dĩ giương môi. “Mục đoàn, ngài đâu cần phải tàn nhẫn như thế, thật sự khiến tôi ngóc đầu không nổi mới được à?”
Hai mắt Lôi Vận Trình cũng sáng lên. “Ngài cứ yên tâm!”
Phong Ấn âm thầm lắc đầu, chờ đến lúc tan họp gọi cô lại. “Em thật sự là nghé con mới sinh không sợ hổ, những phi công được chọn nhất định đều là những người có kinh nghiệm phong phú tương đương nhau, em thật sự có thể hạ gục ai trong số bọn họ?”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu bĩu môi. “Cố gắng đó, thắng vinh quanh, thua cũng không hổ thẹn, học tập một chút để tích lũy kinh nghiệm thôi.” Cô vỗ vỗ ngực, “Nếu có thua, thì chị đây hai mươi năm sau cũng vẫn là một mỹ nhân, sợ gì chứ?”
Phong Ấn bị lời tuyên bố dõng dạc của cô chọc cười, xoa xoa đầu cô. “Hai mươi năm sau? Em đã lớn thêm bao nhiêu tuổi rồi, còn mỹ nhân nữa ư.”
Phía sau bỗng nhiên không lên tiếng, Phong Ấn dừng bước đi, vừa định q