Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.
uay đầu lại, Lôi Vận Trình đã ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.
“Sao vậy?” Anh đi đến hỏi.
Lôi Vận Trình lắc đầu, vẻ mặt lạnh lùng bình tĩnh. “Chỉ là em đang suy nghĩ, hai mươi năm sau chúng ta sẽ có dáng vẻ như thế nào, em đã già rồi cũng không thể bay được nữa.”
Con ngươi trong mắt của Phong Ấn lóe sáng, nhìn gương mặt nghiêng trẻ trung xinh đẹp của cô, anh hơi nhếch môi. “Hai mươi năm sau, bạn Tiểu Phong nào đó chắc cũng đã được mười mấy tuổi rồi nhỉ?”
Lôi Vận Trình ngẩn ra, vừa xoay người cô đã rơi vào vòng tay anh. Phong Ấn nâng cằm cô lên, xoa nhẹ, ánh mắt của anh vô cùng dịu dàng. “Có nghĩ đến việc sinh cho anh một bé con hay không? Anh thích con gái, sinh cho anh một đứa nhé? Hửm?”
Con gái…
Trong lòng Lôi Vận Trình run lên, bỗng nhiên cô nhớ đến cô bé bên cạnh Hạ Viêm Lương, vẫn chưa kịp nói gì thì đã nghe sau lưng truyền đến tiếng ho khan.
Phong Ấn nhanh chóng buông cô ra, cúi chào Ngũ Trác. “Ngũ chính ủy, vẫn chưa đi dùng cơm à?”
“Ừm, vừa rồi bận sửa lại một số tài liệu, định đi đây, nhưng không phải đang bị chặn lại sao.” Ngũ Trác như cười như không nhìn nhìn Lôi Vận Trình. “Chú ý một chút, đây là nơi để nói chuyện yêu đương sao?”
Phong Ấn hơi cau mày, vội vàng nhận lỗi về phía mình. “Tôi sẽ chú ý.”
Ngũ Trác còn muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ lạnh lùng gật đầu. “Ừ.”
Chờ đến lúc ông ta đi xa, Lôi Vận Trình hừ một tiếng, Phong Ấn thở dài vội vàng đuổi theo làm lành. “Anh sai rồi, anh không nên không phân biệt trường hợp trêu chọc em.”
Khó khăn lắm mới nhìn thấy được dáng vẻ nhận sai như con cún nhỏ của Phong Ấn, Lôi Vận Trình càng ra oai hơn nữa.
Cuộc diễn tập sẽ diễn ra ngay lập tức, thời điểm này Lôi Vận Trình cần gác chuyện cá nhân và những việc không rõ ràng sang một bên.
…
Trước đêm trận chiến diễn ra, Mục Phong cho phép bọn họ thả lỏng, chỉ sắp xếp vài bài tập đơn giản. Lôi Vận Trình thích chơi thể thao, vận động tế bào cũng rất tốt, cô cùng một tốp đàn ông ra sân chơi bóng, chỉ một lát mà mồ hôi đã đổ như mưa. Cuối cùng cũng phải thế người khác vào thay cô, Lôi Vận Trình ngồi ngoài sân thở hổn hển.
Bỗng nhiên một chiếc áo đồng phục huấn luyện xuất hiện trước mặt cô, Lôi Vận Trình vừa ngẩn đầu đã thấy Lục Tự.
“Mặc vào đi, đừng để lạnh rồi bị cảm.”
Lục Tự cũng vừa mới được thay ra, mồ hôi từ cánh tay anh ta chảy xuống, anh ta ngồi xuống uống nước, không hề nhìn cô một lần nào.
Lôi Vận Trình vừa mặc áo vào, vừa trộm nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của anh ta, cô suy nghĩ một lát rồi lấy một chai nước khoáng trong thùng ra đưa cho Lục Tự. “Cho anh đấy.”
Rõ ràng Lục Tự vô cùng kinh ngạc trước hành động này của cô, anh ta vặn nắp chai nước trống không lại rồi đặt sang một bên, vươn tay nhận lấy chai nước mà cô vừa đưa. Điều khiến anh ta bất ngờ hơn nữa là Lôi Vận Trình chẳng những không rời đi mà trái ngược còn ngồi xuống cạnh anh ta, cô lại tiếp tục lấy một thỏi chocolate trong túi ra. “Cho anh.”
Lúc này Lục Tự không nhận lấy, anh ta chỉ chớp chớp mắt, “Em sao vậy?”
Bỗng chốc Lôi Vận Trình lúng túng, cô cực kì ngượng ngùng nói: “Tôi mua đó, thức ăn vặt, tôi cảm thấy gần đây hơi béo lên nên không dám ăn, ở ký túc xá của tôi còn rất nhiều.”
Thật ra đó chính là chocolate mà đầu bếp ở Không quân đã dùng để phối hợp với các bữa ăn hằng ngày mà thôi, đương nhiên là nhà phục vụ quân nhân cũng có bán loại này, nhưng trong Không quân có quy định khá nghiêm về mức cân nặng của các nữ phi công, Lôi Vận Trình lại không phải là một cô bé tham ăn, vì thế Lục Tự đương nhiên phải hoài nghi tính chân thật trong lời nói của cô.
“Em có thể cho Phong Ấn, không cần phải cho tôi.”
“…” Lôi Vận Trình bị anh ta làm nghẹn họng, cô nhìn ra sân, Phong Ấn vừa giành được quả bóng, cô không thể không âm thầm thở dài. “Tôi thật sự không biết anh cũng là mẫu người có thể làm người khác nghẹn như thế.”
Lục Tự nhếch môi. “Em mà biết được bao nhiêu chuyện về tôi.”
Lôi Vận Trình chu miệng, cô lại bị nghẹn họng lần nữa. Chính xác hơn là từ đầu đến giờ cô chưa từng quan tâm chuyện gì có liên quan đến anh ta.
Khác với bầu không khí náo nhiệt ngoài sân đấu, bầu không khí giữa hai người bỗng nhiên trở nên lặng im gượng gạo.
“Có phải em có chuyện gì không? Cứ nói thẳng đi.” Trước mặt cô, Lục Tự dường như vĩnh viễn không thể duy trì sự lạnh nhạt của mình được.
Lôi Vận Trình vuốt nhẹ thỏi chocolate trong tay, cô cắn cắn môi. “Tôi không muốn nói lời xin lỗi với anh, nhưng mà…”
“Nói lời cám ơn?” Lục Tự nở nụ cười. “Không cần cám ơn.”
Lôi Vận Trình ngẩng đầu, hàng mày cô nhíu lại. “Anh làm như vậy là cố ý để tôi day dứt đúng không?”
“Vậy theo lời nói của em, tôi nên làm thế nào mới khiến em không day dứt?” Lục Tự chỉ chỉ vào đầu mình. “Mất trí nhớ? Quên hết chuyện mấy năm nay đi?”
Lôi Vận Trình mấp máy môi, cô hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào mới đúng.
Lục Tự sờ sờ túi, nhưng lại phát hiện thuốc đã hút hết rồi, anh ta cầm chai nước lên tu một hơi. Sau đó lại giơ tay lau mồ hôi và nước trên mặt, cúi đầu cười cười.
“Tôi rấ