XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.

t hối hận.”
“Hối hận quen biết tôi à…”
“Hối hận lúc đó không chạm vào em, thuốc cũng đã hạ, chỉ là tâm vẫn chưa đủ tàn nhẫn.”
Lục Tự nói với giọng điệu vô cùng thản nhiên, nhưng trong lòng Lôi Vận Trình lại chấn động. “Anh cho tôi uống thuốc?” Khó trách cô nhớ rõ bản thân uống không nhiều rượu, thì làm sao có thể say đến mức không thể nhớ được bất kì điều gì như thế.
Lục Tự dửng dưng trước câu hỏi của cô, “Đâu chỉ có thế, còn cởi hết quần áo của em nữa.” Anh ta dừng lại một lúc, giương mắt nhìn về phía cô, nhỏ giọng nói. “Xúc cảm với thân thể em thật sự rất tuyệt, tuy rằng ngực không to, nhưng hình dáng rất đẹp, mông cũng tròn… Sao, biết những điều này rồi còn muốn nói lời cám ơn với tôi không?”
Lôi Vận Trình cắn răng, có phần tức giận trừng mắt với anh ta. “Anh cố ý nói như thế.”
Thái độ của Lục Tự vẫn dửng dưng, “Xem ra cho dù tôi nói gì em cũng không tin.”
“Lục Tự! Anh có thể đừng như vậy được không?”
Có người bước ra khỏi sân gọi tên Lục Tự, anh ta đáp lời rồi cởi áo khoác chuẩn bị ra sân, trước lúc đi, anh ta quay đầu liếc mắt nhìn cô một cái. “Rất nhiều chuyện em cho là tốt đẹp, nhưng chân tướng phía sau nó sẽ làm em thất vọng.”
Lôi Vận Trình cười khẽ, trái tim cô đang đập mạnh, cuối cùng vẫn cảm thấy Lục Tự đang ám chỉ điều gì đó với cô.
***
Lần diễn tập máy bay chiến đấu lần này giằng co đến mấy ngày, thủ trưởng quân khu vô cùng hài lòng với kết quả của trận đấu. Sư đoàn X là bên thắng tuyệt đối, Phong Ấn và Lục Tự đương nhiên là nổi bật nhất, nhưng phấn chấn nhất có lẽ là Lôi Vận Trình, cô có được kỳ nghỉ phép những ba ngày.
Phong Ấn có việc bận khác nên chỉ có thể ở bên cạnh cô một ngày, Lôi Vận Trình đã lên kế hoạch chu đáo cho cuộc hẹn hò, nhưng cuối cùng lại bị sự thú tính quá mức của anh phung phí cả ngày ở trong nhà.
Phong Ấn áp người lên thân thể mảnh mai của cô, dùng sức dạng mở hai chân cô ra, môi anh phủ lên môi cô mút nhẹ, Lôi Vận Trình bị anh dày vò đến mức không còn sức lực, chỉ có thể để mặc anh điều khiển, cô nhỏ giọng nói. “Nhẹ chút… Nhẹ chút.”
Thanh âm cầu xin của cô cực khẽ, Phong Ấn lại vờ như không nghe thấy, anh vẫn ra sức đâm vào người cô, sức lực trên tay cũng không hề nhẹ đi, anh nắm chặt cổ tay cô không cho cô phản kháng. “Gọi tên anh Trình Trình, gọi tên anh.”
“Phong Ấn… Phong Ấn… Ưm, nhanh, nhanh quá…” Lôi Vận Trình khép hờ mắt, trong mỗi lần luật động điên cuồng của anh cô cảm nhận được trên người anh tản mát ra một cảm giác xa lạ, như từ nơi sâu thẳm trong lòng anh phát ra một cảm giác sợ hãi và mâu thuẫn.
Con ngươi đen láy của Phong Ấn rũ xuống ngắm nhìn vẻ mặt đắm chìm trong cuộc hoan ái của cô, từ sâu trong đáy mắt anh hiện lên cơn sóng cuồn cuộn, anh không ngừng dốc sức ra ra vào vào, cuối cùng anh phóng thích trong cơ thể cô…
Phong Ấn nằm sấp trên người cô một lúc, gần như anh không hề nhúc nhích, vẫn ôm cô thật chặt, Lôi Vận Trình ôm cổ anh, nhắm mắt lại hưởng thụ giây phút đẹp đẽ này.
“Em có thể phàn nàn về anh một chút được không…”
“Hửm?” Phong Ấn trở mình ôm cô ghé sát vào lòng anh. “Không vừa ý với sức lực của anh?”
Lôi Vận Trình ừ một tiếng thật dài, bàn tay nhỏ nhắn của cô đấm nhẹ vào ngực anh. “Anh không cảm thấy bản thân mình thể hiện rất vượt trội sao?”
Phong Ấn cũng cảm thấy rất oan ức, anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô cắn một cái. “Người đẹp, chăm sóc một người đàn ông bị cấm dục sáu bảy năm đi, một thân một mình vất vả đợi em, còn không cho phép anh hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc ư?”
“Ai tin anh, cấm lâu như thế mà còn thuần thục như vậy à.”
“Việc này không liên quan đến thuần thục hay không, mà phải nói là anh trai có tài năng bẩm sinh, em nên âm thầm vui mừng đi chứ.” Phong Ấn và cô tranh cãi một lúc, sau đó lại chống đầu nhíu mày nhìn cô. “Gần đây em rất chủ động với Lục đại đội trưởng nha, có phải có chuyện gì anh không biết không? Anh cho em cơ để hội báo cáo đấy.”
Lôi Vận Trình nghe vậy, vẻ mặt cô cong lên đầy xảo quyệt, nhéo chóp mũi anh. “À, em biết rồi, anh ghen nha, Phong Ấn! Anh ghen đúng không!” Vừa dứt lời cô liền lăn đến đầu giường lấy điện thoại.
“Em làm gì vậy?” Phong Ấn không hiểu.
“Nói với bố em.” Cô cười mỉm lục tìm số điện thoại của Lôi Khải.
“Chậc.” Phong Ấn để cô làm mới là lạ, anh nắm lấy cẳng chân cô kéo về, giật lấy điện thoại ném sang một bên. “Em lại tìm chú ấy trừng trị anh hả? Nếu em nói với bố em thể lực anh tốt thì anh sẽ không ngăn cản em.”
Hai người tranh cãi một lúc lại tạo thành tư thế cơ thể nam trên nữ dưới vô cùng mờ ám, Lôi Vận Trình cảm nhận được thân thể anh đang thay đổi, cô khẩn trương ngay lập tức. “Cảnh cáo anh, nếu anh làm càn nữa em sẽ nói thật với bố em, ông ấy sẽ đánh anh!”
Phong Ấn vô cùng vui vẻ, xoa xoa gương mặt mềm mại nhỏ nhắn của cô. “Nếu em nói với bố anh, ông ấy chắc chắn sẽ cổ vũ anh.”
“Hừm.” Lôi Vận Trình quay đầu, dường như nhớ đến gì đó, cô mấp máy môi. “Khi nào anh mới nói với em chuyện của anh và Hạ Viêm Lương?”
Vẻ mặt của Phong Ấn hơi sầm xuống, anh dựa đầu vào vai cô ra vẻ đáng thương. “Anh sợ e