Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

i. “Cậu không cần phải chờ, Lục Tự, từ lúc chúng ta quen biết nhau ở Học viện Phi hành cho đến giờ, cậu là hiểu rõ nhất, thứ mà tớ muốn thì nhất định phải có và hơn nữa cho đến bây giờ tớ chưa hề buông bỏ bất kì điều gì mà tớ thích.”
“Tất cả đều giống nhau thôi!” Lục Tự nghiến răng nghiến lợi, sau đó lại mở cửa rời đi.
Lúc ăn cơm trưa, Lục Tự bưng khay thức ăn trực tiếp đi đến bàn mà Lôi Vận Trình đang ngồi. “Thật sự xin lỗi, tôi có việc muốn nói riêng với học viên này một chút.”
Trong nụ cười nhã nhặn của anh ta lại hiện rõ vẻ không cho người khác cự tuyệt, hai học viên nữ ngồi cạnh Lôi Vận Trình từ đầu chủ động bưng khay thức ăn rời đi, Lôi Vận Trình cũng đứng dậy định rời khỏi, nhưng lại bị Lục Tự đè vai lại. “Em ngồi lại đi, tôi thật sự có chuyện muốn nói với em.”
Có rất nhiều ánh mắt nhìn đến chỗ cô, Lôi Vận Trình đành phải vung tay tỏ rõ ý không muốn có bất kì va chạm thân thể nào với anh ta, cô ngồi lại bàn, cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.
Lục Tự ngồi đối diện với cô, cũng không nhìn cô, anh ta cầm đôi đũa khảy khảy cơm.
Nếu lúc này Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn anh ta, cô nhất định sẽ phát hiện không có lúc nào Lục Tự lại ẩn nhẫn như lúc này, chỉ tiếc là cô không muốn nhìn anh ta, dù chỉ một giây.
“Trình Trình.”
“Tên tôi là Lôi Vận Trình, Trình Trình không phải để cho anh gọi.” Lôi Vận Trình nghiêm túc sửa lời Lục Tự.
Lục Tự nắm chặt đôi đũa, “Lôi Vận Trình.”
“…”
“Không phải là đàn ông nào cũng đáng để em tin tưởng.”
“Việc đó tôi hiểu rõ.” Ban đầu, không nói đến việc cô có tin tưởng Lục Tự hay không, nhưng nhớ đến anh ta từng nói một câu khiến cô không thể nào phản bác được: Thân phận quân nhân này đáng giá để cô tin tưởng. Cô cũng đã từng không đối xử lạnh lùng và kháng cự anh ta như lúc này, nhưng là do anh ta đã phá hủy mối quan hệ vốn dĩ đã mỏng manh giữa bọn họ.
Lục Tự hiểu rõ ý mà cô nói. “Em vẫn chưa hiểu rõ, chuyện gì cũng không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài. Tuy là những lời này sẽ không có tác dụng gì với em, tôi chỉ muốn nhắc nhở em đừng nên trao toàn bộ trái tim cho Phong Ấn, đừng để cậu ấy là tất cả của em, có một ngày em sẽ phát hiện, không có cậu ấy, em thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng.”
Động tác của Lôi Vận Trình không thể không sựng lại. “Đây là những gì anh muốn nói? Tôi nên cám ơn ‘lòng tốt’ của anh?”
Lục Tự vươn người đến gần cô, cố gắng đè thấp giọng nói: “Lời tôi muốn nói vẫn là câu kia, sớm muộn gì em cũng sẽ chủ động đưa ra lời đề nghị ở bên cạnh tôi, tôi vẫn như trước, đang tràn đầy tự tin chờ ngày đó đến.”
Ngay lập tức Lôi Vận Trình giương mắt, nhưng trong mắt cô ngập tràn sự căm ghét. “Anh nằm mơ!”
“Vậy thì chúc giấc mộng của tôi trở thành sự thật đi.” Lục Tự nâng ly nước của mình chạm vào ly nước trên bàn của cô, xem như đó là rượu rồi uống sạch chỉ bằng một hơi, sau đó lại ném đũa lại rồi đứng dậy rời đi.
Phong Ấn đang ngồi dùng cơm với một vài giáo viên khác, cách vài bàn ăn nhìn về phía bàn của Lôi Vận Trình. Cô cảm nhận được ánh mắt của anh, rồi lại nhoẻn miệng cười với anh. Phong Ấn cong môi cười, lại bị một giáo viên nhìn thấy.
“Liếc mắt đưa tình với ai thế? Có phải học viên nào của chúng tôi không?”
Vài người không hẹn mà cùng quay đầu, đúng lúc Lôi Vận Trình vừa cúi đầu ăn cơm. Vẻ mặt Phong Ấn hớn hở, không để ý một chút nào đến sự trêu chọc của bọn họ. “Nếu lần này phi công nữ đều đến sư đoàn của tôi thì chắc là giải quyết được không ít vấn đề cá nhân đó.”
Có người cười phụ họa. “Có phải cũng tiện thể giải quyết vấn đề của cậu không?”
Ý cười trên mặt Phong Ấn càng đậm. “Nửa đời sau của tôi đã có chỗ dừng chân, không cần người khác nhớ thương.”
Lúc anh nói những lời này, ánh mắt vô thức nhìn về phía Lôi Vận Trình. Sự ấm áp từ ánh mặt trời chiếu vào từ ô cửa sổ đặc biệt giống như tồn tại vì cô, Phong Ấn đứng xa nhìn cô gái đang ngồi dùng cơm một mình, trong lòng anh như có hàng vạn sự hoảng hốt đang cuộn trào.
Nếu anh sớm biết có ngày hôm nay, anh nhất định sẽ thừa nhận tình cảm của bản thân sớm hơn.
Phong Ấn và Lục Tự cùng rời khỏi học viện vào một ngày mưa, họ cũng không thể ở lại quá lâu. Buổi tối trước ngày anh đi suýt chút nữa Lôi Vận Trình đã bật khóc, cô giống như con mèo nhỏ nép vào trong lòng của anh. Phong Ấn vuốt tóc cô, khẽ dỗ dành cô, cuối cùng lại bị cô dụ dỗ hôn cuồng nhiệt, hôn đến mức trong lòng anh nóng như lửa vô cùng khó chịu, gần như muốn cô ngay tức khắc.
Lôi Vận Trình cảm nhận được sự thay đổi của thân thể anh, cô đỏ mặt mỉm cười. “Càng ngày anh càng hư nha.”
Phong Ấn ôm cô ngồi lên đùi mình, bàn tay dài của anh lần vào bên trong áo sơ mi cô, hôn lên cổ cô, trong hơi thở mang theo sự kìm nén. “Là em càng lúc càng ra dáng phụ nữ, biết làm nũng víu lấy anh, còn dùng nước mắt làm thế tấn công nữa, quan trọng là nơi này mang đậm dáng vẻ phụ nữ.”
Tay anh lại tăng thêm chút lực, vuốt ve đến mức khiến cô hít thở không thông, ngực ngưa ngứa, cô ôm lấy cổ anh. “Đáng ghét… Sao em lại có cảm giác yêu đương vụng trộm với anh nhỉ?”
Tiếng nói của cô mềm mại như nước, tiếng thở d