XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

ạ thấp xuống chút đi.”
Tôi nói: “Cái này là đã thấp rồi, tiêu chuẩn trước là phải dựng tượng mình ở trước thư viện để cho mọi người ngưỡng mộ.”
Nhớ lại điều này, trong lòng tôi dậy lên một cảm xúc khó tả.
Tần Mạc nói: “Dựng tượng ở trước thư viện cho em thì tạm thời tôi còn chưa đủ khả năng. Chỉ có thể đưa em đi bắn pháo hoa trốn bảo vệ thôi.”
Tôi cảm thấy mắt hơi cay, một câu giữ trong lòng rốt cuộc thốt ra trong màn đêm: “Tần Mạc, anh đừng phí thời gian vì thôi, kỳ thật hai chúng ta không thích hợp.”
Anh ta không nói gì, màn đêm rất tối, tôi cũng không thấy rõ vẻ mặt của anh ta.
Tôi tiếp tục nói: “Anh xem, anh thích tôi ở điểm nào? Cho dù là mặt nào tôi cũng chẳng có gì hơn người, lại đã có con rồi. Cách sống của tôi với anh cũng không hề có điểm chung, chỉ là đi học, đi làm thêm nuôi Nhan Lãng. Tôi cảm thấy với điều kiện của mình, chỉ thích hợp rổ rá cạp lại với một người đàn ông đã ly hôn đang nuôi con riêng, tôi với anh quả thật không thích hợp.”
Anh ta vẫn không nói gì. Tôi một lần nữa lớn gan: “Hơn nữa, trong giới các anh thường xuyên có tiệc rượu, đánh golf, du thuyền, săn bắn cái gì đó, tôi hoàn toàn không biết, anh có đưa tôi đi cùng cũng chẳng có chút thể diện nào…”
Rốt cuộc anh ta cũng mở miệng: “Du thuyền? Săn bắn? Em xem những thứ này ở đâu ra?”
Tôi ngẩn ngơ: “Chương trình ‘Cuộc tranh luận của công tử và tiểu thư’ cuối tuần trước.”
Tay anh ta vo vo tóc tôi: “Còn vấn đề gì nữa?”
Suy nghĩ của tôi bị anh ta làm gián đoạn, trong thời gian ngắn ngủi không nghĩ ra còn vấn đề gì.
Anh ta nói: “Hết rồi? Những lời em vừa nói cũng hoàn toàn không được coi là vấn đề. Em xem, hai chúng ta qua lại căn bản không có vấn đề gì. Em đừng nghĩ gì cả, tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ chậm rãi phát triển.”
Tôi bị anh ta nói một hồi làm cho mê muội, đang trầm tư, anh ta cầm lấy tay tôi: “Được rồi, chúng ta về nhà.”
Mưa không biết khi nào thì dừng lại, ánh trăng lấp ló trong tầng mây, sắc trời mộng ảo vô thường. Tôi nhìn ánh trăng, đột nhiên có dự cảm, dường như phía trước có gì đó làm cho con người ta bất an, đang từng bước lại gần.
[1'> Lễ độc thân






Đến ngày thứ ba, dự cảm của tôi được nghiệm chứng, khi tôi đang ăn cơm chiều với Nhan Lãng, thứ khiến tôi cảm thấy bất an tiếp đất thành công, chính là… Chu Việt Việt.
Chu Việt Việt thần sắc suy sụp xuất hiện ở trước mặt tôi, liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn một cái, tự giác mở bếp lấy bát đũa, sau khi ăn xong lại tự rót một chén nước sôi, cầm cái chén ra phòng khách ngồi thật lâu. Nhan Lãng thấy Chu Việt Việt bất thường như thế, không tiện đùa giỡn, cơm nước xong trở về phòng nghiên cứu đề Olympic Toán, nhưng lại thường xuyên lấy cớ uống nước để ra ngoài ngó nghiêng tình huống. Tôi ngồi cạnh Chu Việt Việt, lòng đoán già đoán non, nhớ đến lúc đó cô ấy cùng Hà đại thiếu thảo luận vấn đề địa lý, con người Hà đại thiếu nghiêm túc, có lẽ là hai người bất đồng quan điểm, cô ấy thẹn quá hóa giận đánh Hà đại thiếu người ta một trận, theo tình hình này, quá nửa là đánh đến nỗi vào viện rồi.
Chu Việt Việt trầm mặc rất lâu, cúi đầu uống nước, một lúc lâu sau rốt cục nói ra câu đầu tiên: “Mình đã xử Hà Tất mất rồi.”
Tôi nghĩ quả nhiên là thế, rất phối hợp mà ồ lên một tiếng, bình tĩnh đợi câu sau, chuẩn bị lắng nghe xem cô ấy đánh Hà đại thiếu thành cái dạng gì.
Chu Việt Việt ôm mặt rên rỉ một tiếng: “Mình cũng không muốn thế, là hắn kích động mình trước, nói hai năm qua mình không có bạn trai, nói lên rằng trong lòng mình vẫn nhớ đến hắn, vẫn đang đợi hắn, so sánh mình với cái cô, đúng rồi, cái cô khóc đổ Trường Thành tên là gì? Mình nhớ mang máng là họ Mạnh, tên Mạnh cái gì Lương ấy nhỉ.” Nói xong liền dùng tay chống vào đầu: “Cậu chờ một chút, đừng khuyên gì, để mình nghĩ đã… A, đúng rồi, nghĩ ra rồi, Mạnh Lương Cố, bài hát đấy rất hay: Mạnh Lương Cố ơi, khóc đổ Trường Thành, thiên cổ kỳ oan, ai người nghe thấu……”
Chu Việt Việt thấy tôi không phản ứng gì, giống như được cổ vũ, tiếp tục nói: “Hắn thấy mình thề độc, có vẻ tin tin, nhưng vẫn muốn gặp cậu ba mặt một lời nghe cậu thừa nhận quan hệ giữa mình và cậu, nghe thấy tận tai rồi, hắn sẽ không quấy rầy mình nữa.”
Dưới tình huống sét đánh ngang tai, tôi cố gắng giữ một chút thần trí mỏng manh xua tay cự tuyệt: “Thanh danh mình đã hao tổn lắm rồi, giờ còn gánh thêm tội danh đồng tính luyến ái này, không được, tuyệt đối không được.”
Chu Việt Việt nhìn ra ngoài cửa sổ, một hồi lâu sau, từ từ thở dài ra một hơi: “Không biết hai ngày nay cậu có chú ý đến BBS của trường mình không, tối thứ năm vừa rồi có một đôi tình nhân mạo hiểm đến sân bóng rổ bắn pháo hoa giữa mưa bụi lất phất, thật sự là lãng mạn vô cùng, có sinh viên đã chụp được ảnh đôi tình nhân kia đăng lên BBS…”
Lòng tôi nảy lên bộp bộp, rùng mình một cái.
Chu Việt Việt tiếp tục dõi mắt nhìn xa xăm: “Đáng tiếc khoảng cách quá xa, lại là buổi tối, ảnh chụp rất mờ ảo, chỉ thấy hai bóng người lờ mờ thấp thoáng.”
Tôi thở hắt ra.
Chu Việt Việ