XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

h hết sức sáng suốt, đem cậu tẩy trần đưa đến giường của Tần đại kiến trúc sư…” Sau lưng tôi gió đêm gào rít, làm tôi sợ run người.
Tổ trưởng ngây người hồi lâu, sau đó đưa tay đến bắt tay Tần Mạc: “Người phụ trách chuyện mục “Học thuật quảng giác” của truyền hình đại học T, Lê Quân… đồng nghiệp của Nhan Tống.”
Tần Mạc buông tay ra, liếc mắt nhìn tôi một cái, nói với tổ trưởng: “Tống Tống bình thường ở trường học phải nhờ anh chiếu cố rồi.”
Tổ trưởng vò đầu trả lời: “Không dám, không dám, cô bé Nhan Tống này ở đài truyền hình biểu hiện tốt lắm, là tấm gương cho đồng nghiệp, tiết mục cô ấy chủ trì có rất nhiều giáo viên cũng như sinh viên thích xem.”
Tôi không nói gì ngẩng đầu nhìn tổ trưởng, chỉ dám gật bừa “Không dám không dám.” Về chuyện này, quả thật cậu ta làm sao dám không chiếu cố cho tôi. Về phần tiết mục của tôi, mấy câu nhiều người ưa thích gì đó, thuần túy là anh ta tự dát vàng vào mặt thôi.
Tần Mạc nói: “Sau này Tống Tống còn phải phiền nhiều đến anh.”
Tổ trưởng vội vàng nói: “Có gì mà phiền toái, có gì mà phiền toái. Tôi biết anh bận rộn công việc ít có thời gian quan tâm đến chuyện của Tống Tống trong trường học, tôi lấy tư cách tổ trưởng của cô ấy nhất định sẽ phụ trách chuyện ở trường của cô ấy, anh không cần lo lắng.”
Tôi hoàn toàn không còn gì để nói, chỉ cảm thấy dường như mình đang chứng kiến một cuộc họp phụ huynh.
Những đốm lửa dần tàn trên bầu trời đêm, lưu lại những làn khói trắng và mùi thuốc pháo, trên màn trời tối đen, náo nhiệt qua đi càng thêm tĩnh mịch. Tôi tính toán thời gian, dự tính bảo vệ đã sắp bước lên vũ đài lịch sử, tựa như trong điện ảnh HongKong, cảnh sát khoan thai đến chậm sau khi nhóm thổ phỉ đã quần nhau đủ tơi tả.
Trong giây lát, quả nhiên ánh sáng chiếu đến từ sau lưng, bảo vệ hô to: “Không được chạy.”
Sớm đã có dự tính, tôi túm tay Tần Mạc chạy hơn ba mươi mét. Tần Mạc rõ ràng còn chưa nhận thức được tình trạng, may mà chỉ số phối hợp vẫn rất đẳng cấp.
Vừa lúc bên cạnh sân bóng rổ có một rừng cây nhỏ, tôi kéo anh ta chạy vọt vào, tránh sau một cây đại thụ. Đêm nay có trăng, rừng cây nhỏ rất hẻo lánh, cũng không có ánh đèn đường, nơi này tối đen mù mịt, làm người ta giận sôi. Tần Mạc nói: “Tống Tống…” Tôi đặt tay lên che miệng anh ta, thì thào: “Đừng nói gì, không biết có bảo vệ đuổi theo không.”
Đợi một lát, không có người nào đuổi theo, hơi thở của anh ta xuyên qua kẽ ngón tay tôi, giống như bị bỏng, tôi nhanh chóng buông tay. Tần Mạc đưa tay xoa xoa tóc tôi, trời tối như vậy nhưng anh ta đặt tay lên đầu tôi không sai một ly, thật là cao nhân. Anh ta nở nụ cười: “Buổi tối hôm nay dường như tôi trở lại hồi còn trẻ vậy.”
Tôi nói: “A?”
Anh ta nói: “Tôi không ngờ được đời này còn có thể nắm tay một cô gái chạy trong vườn trường.” Ngừng một chút, bổ sung tiếp: “Còn là vì trốn bảo vệ.”
Tôi đột nhiên kinh ngạc nhận ra người đàn ông trước mắt năm nay đã ba mươi hai tuổi rồi, nhớ lại anh ta nghiêm túc lúc bình thường, quả nhiên thấy có chút khôi hài, không nghĩ qua là đã cười thành tiếng. Ngón tay anh ta tiến đến véo hai má tôi: “Hừm? Còn cười.”
Tôi hàm hồ không rõ: “Hồi còn trẻ anh không làm những chuyện thế này?”
Tay anh ta khoát lên vai tôi: “Đúng thật là chưa làm qua.”
Tôi an ủi anh ta: “Cái này cũng chẳng là gì, buổi tối hôm nay đã trải nghiệm, cuộc đời anh cũng đủ viên mãn rồi. Nhưng mà đến sân bóng rổ bắn pháo hoa, anh cũng thật là sáng tạo.”
Anh ta trầm mặc trong chốc lát: “Hình như đây là ý tưởng của em mà?”
Tôi nói: “A?”
Anh ta chậm rãi nói: “Nghe nói nguyện vọng lớn thứ hai trong đời người nào đó là người yêu mình có thể vì mình bắn pháo hoa nửa giờ trong sân bóng rổ đại học T, nguyện vọng lớn thứ nhất đó chính là có một ngày mình có thể được dựng tượng ở trước thư viện khoa Văn đại học T để người khác ngưỡng mộ?”
Tôi ngây người chốc lát, đột nhiên nhớ ra, bản thân quả thật đã từng nói như vậy với Chu Việt Việt. Đó đã là chuyện xưa năm cũ khi vừa mới lên nghiên cứu sinh, Hàn Mai Mai đốt một trăm ngọn nến thành hình trái tim ở sân bóng rổ thổ lộ với Lâm Kiều, làm náo động BBS trường, trở thành việc trọng đại nhất trong dư luận đại học T năm đó, topic thảo luận vụ việc này ở hàng ưu tiên trong suốt ba tháng, các nữ sinh đồng loạt thóa mạ hành động này của Hàn Mai Mai đã làm mất mặt các nữ đồng bào, đồng thời cũng cảm thấy hâm mộ vì cô ta đã thành công có được tình yêu của Lâm Kiều. Mà phản ứng của nam sinh có vẻ vô cùng đơn giản, tất cả đều cảm thấy Lâm Kiều hời lớn rồi. Chu Việt Việt ở bên cạnh tôi chậc chậc, nhằm ngay vào việc trọng đại này cảm thán hồi lâu, nói nếu có anh chàng nào tận tâm với cô ấy thế này, cô ấy dù chết cũng đáng, cho dù là cô gái nào đối với cô ấy như thế, cô ấy cũng sẽ đồng ý bằng bất cứ giá nào. Tôi cảm thấy cô ấy thực sự rất vô dụng, nhịn không được nói hai câu: “Đốt vài ngọn nến ở sân thể dục đã coi là tận tâm rồi? Nếu ai có thể vi phạm nội quy trường học, vì mình mà đốt pháo hoa nửa giờ, vậy mới gọi là có lòng.”
Chu Việt Việt nói: “Cậu cũng đã yêu cầu quá cao rồi, h