Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

hẳng có gì không tốt, chúng ta đi nhanh lên.” Nói xong cầm tay của tôi bước nhanh ra ngoài, đúng lúc đó, sau lưng truyền đến tiếng hét thất thanh của Trịnh Minh Minh: “Tần Mạc, anh đứng lại cho em.”
Tần Mạc thở dài, chúng tôi cùng đứng lại.
Trịnh Minh Minh hai ba bước chạy đến, giữ chặt lấy tay áo Tần Mạc: “Tại sao lại lấy ô và pháo hoa của em? Anh lấy ô người hâm mộ tặng em cũng được, anh trả pháo hoa cho em đi, em vất vả lắm mới mua được, đang định đến bờ sông bắn pháo hoa.”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc túi nilon của Tần Mạc, nói: “Pháo hoa”, lại quay đầu hỏi Trịnh Minh Minh: “Không phải là cô không muốn một mình trông coi Nhan Lãng đấy chứ? Hôm nay ngày gì lại bắn pháo hoa?”
Trịnh Minh Minh ngạc nhiên nói: “Chuyện này liên quan gì đến Nhan Lãng? Tôi chỉ muốn đến đây lấy pháo hoa. Hôm nay 11 tháng 11, tiết Quang Côn[1'>, tiết Quang Côn truyền thống phải bắn pháo hoa. Còn có một thi nhân viết một bài thơ ca tụng truyền thống này, là “Tiết Quang Côn, chúng ta đến bờ sông bắn pháo hoa”, cô nghe bao giờ chưa?”
Tôi nhanh chóng lục lọi lại trí nhớ một lần, tỏ vẻ chưa từng nghe qua. Tần Mạc buông tay, lấy di động nhắn một tin.
Trịnh Minh Minh tiếc hận thở dài: “Thì ra cô chưa từng nghe qua, lại đây, tôi đọc cho cô nghe.”
Cô ấy hắng giọng: “Tiết Quang côn
Để chúng ta đến bờ sông bắn pháo hoa.
Pháo hoa ban đêm giống như người phụ nữ vì tình mà khóe mặt lưu lệ
Quang Côn là do tỷ lệ nam nữ thiếu cân đối.
Pháo hoa đẹp quá
Độc thân mệt mỏi quá.
Nếu tôi là pháo hoa
Tôi nhất định phải
Oanh liệt cháy một lần
Chẳng sợ xảy ra hỏa hoạn, chẳng sợ cháy CCAV
Nhưng tôi sẽ không thiêu đốt một người vô tội nào
Nếu tôi là một người độc thân
Tôi nhất định phải
Viết một phong thư đến quốc hội
Xin quốc hội
Hoặc khống chế tỷ lệ nam nữ, hoặc cho phép đồng tính kết hôn
Nhưng tôi không thể vì tôi không có màu mực xanh đen chính thức của cơ quan hành chính
Phong thư này nhất định sẽ bị bưu điện trả lại.”
Cô ấy thở phào một hơi: “Thế nào, nghe được không?”
Tự trong đáy lòng tôi cảm thấy bài thơ này thật ngớ ngẩn, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Trịnh Minh Minh, thật không đành lòng đả kích cô ấy, chỉ có thể hàm hồ gật đầu, thuận tiện nói sang chuyện khác: “Người viết bài thơ này là ai?”
Trịnh Minh Minh trả lời: “Thần tượng của tôi, Đường Thất.”
Tần Mạc châm chọc: “Người tên Đường Thất này không thích hợp lấy việc làm thơ kiếm cơm đâu, nếu em biết người này thì khuyên đổi nghề đi, viết thơ không có khí chất gì, đúng rồi, người ta làm gì?”
Trịnh Minh Minh nói: “Người ta làm thơ, viết thơ, rất khá mà.”
Tần Mạc nói: “A, vậy thì đúng là người này chẳng làm được cái gì rồi? Vậy có thể về đề nghị thi vào làm nhân viên công vụ.”
Tôi nghĩ những lời này cũng quá ác độc rồi, vũ nhục từ thân thế đến vũ nhục tâm hồn, thần tượng bị vũ nhục, Trịnh Minh Minh tám phần không thể từ bỏ ý đồ.
Trịnh Minh Minh quả nhiên không chịu từ bỏ, trừng mắt nói: “Bây giờ trả pháo hoa lại cho em ngay.”
Tần Mạc cầm di động huơ huơ: “Anh vừa post lên blog của em, nói buổi tối hôm nay em sẽ đến bờ sông bắn pháo hoa, phỏng chừng trong vòng mười lăm phút, bên bờ Trường Giang nhất định bị fan của em vây kín, em còn muốn đến không?”
Trịnh Minh minh cắn môi hồi lâu, chỉ nhả ra được vài chữ: “Anh quá bỉ ổi.”
Tần Mạc cười nói: “Quá khen quá khen.”
Mà tôi đột nhiên phát hiện, trên thế giới này, có những người chúng ta cả đời không nên đắc tội, Ví dụ như Hitler, như Benito Mussolini, như Lý Lâm Phủ, Hòa Thân, Tưởng Giới Thạch, Uông Tinh Vệ, còn có, Tần Mạc…
Tần Mạc không đưa tôi về nhà, mà đưa tôi đến đại học T. Hai chúng tôi đến sân bóng rổ gần ký túc xá của nghiên cứu sinh, cả hai đều giữ im lặng, không nói gì.
Tôi đoán anh ta định vận động trước khi ngủ, nhưng nhìn túi nilon trong tay anh ta, pháo hoa làm sao giả làm bóng rổ được.
Bên cạnh sân bóng rổ có mấy mảng sáng từ ánh đèn đường chiếu vào, trời khẽ mưa bụi, những hạt mưa nhẹ nhàng bay dưới ánh sáng ngọn đèn mênh mang vô cùng. Cách chúng tôi xa xa có một đôi nam nữ đang luyện tập bóng rổ. Tôi nói: “Có cần tôi gọi điện thoại cho bạn học mượn quả bóng rổ không?”
Anh ra giơ túi nilon lên: “Bắn pháo hoa cũng cần bóng rổ sao?”
Tôi ngơ luôn, trăm mối tâm tư không thể giải, anh ta lại đến sân bóng rổ để bắn pháo hoa? Tần Mạc đã ngồi xuống lấy chiếc bật lửa bắt đầu châm lửa, một tiếng xẹt xẹt vang lên, cây pháo hoa bắn thẳng lên trời, nở bung như một đóa hoa cúc lục sắc.
Đôi nam nữ đang tập bóng rổ sững sờ ngước lên ngắm pháo hoa, quả bóng rổ lăn đến gần chúng tôi.
Tần Mạc nhặt bóng rổ lên ném trả đôi nam nữ kia, thuận tay ném chiếc bật lửa cho tôi: “Em cũng thử xem.”
Tôi vừa nhớ lại xem thành phố C có lệnh cấm bắn pháo hoa hay không, vừa ngồi xuống bật chiếc bật lửa, nhưng gió ở đây quá lớn, lửa vừa bật lên đã bị thổi tắt. Tần Mạc bước đến gần tôi, cẩn thận chắn gió, rốt cuộc lửa cũng châm được.
Trong trí nhớ của tôi, trước khi mẹ tôi vào tù, mỗi lần đón năm mới trong nhà đều đốt pháo hoa, thoáng chốc đã n