Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
ăm năm rồi. Tôi có chút căng thẳng, dây ngòi cháy rất nhanh. Tần Mạc kéo tôi ra sau, cây pháo hoa bắn vọt lên, lại một màn mưa hoa rải xuống. Tần Mạc ôm tôi, nói khẽ bên tai “Lúc nó bay lên thì đừng đứng gần quá.” Dừng một chút: “Việc đốt pháo hoa này, tôi tin người bình thường sẽ không bao giờ bị thương, nhưng em thì khó nói lắm.” Tôi ngẩn ra hai giây, khi định thần lại nhận ra những lời này chẳng hay ho gì, bèn giơ chân hung hăn giẫm xuống mũi giầy anh ta. Anh ta kêu lên một tiếng, tôi nhịn cười quay đầu thân thiết nói: “Xin lỗi, xin lỗi, không cẩn thận giẫm lên chân anh rồi, thật là xấu hổ quá đi.” Anh ta kiên nhẫn nhìn tôi, khóe miệng giật giật: “Em đúng là nhỏ nhen.” Hiếm có lúc anh ta cam chịu, trong lòng tôi sung sướng, nhịn không được đắc ý vênh váo, cúi người xuống ra sức nhấn gót chân, cuối cùng cũng thành công nghe được một tiếng hít dài, tôi ngẩng đầu vô tội hỏi: “Còn đau không? Chỗ này đau hay là chỗ này? Chỗ kia có đau hay không?” Dứt lời lại tiếp tục dùng sức, anh ta nhìn tôi không chớp mắt, nhìn lâu, nụ cười tôi cứng lại trên mặt, hình như quá trớn rồi… Anh ta nâng cằm tôi lên, lập tức đặt môi xuống, nhẹ nhàng rồi lại buông ra, trong mắt tràn ngập ý cười: “Tôi cũng nhỏ nhen, chúng ta huề nhau.”
Tôi nghĩ không biết chuyện gì xảy ra thế này, tại sao tôi lại đi giẫm lên chân Tần Mạc, cái này chẳng phải là chủ động tán tỉnh người ta hay sao. Hai từ “tán tỉnh” vừa bật ra trong đầu, tôi lập tức bị chấn động. Suy nghĩ nửa ngày, đưa ra một kết luận, tất cả những điều này là bản năng, xem ra ở phương diện thủ đoạn đối với đàn ông, tôi rất là có tiềm lực, không biết nên mừng hay nên tủi đây. Kết luận này làm cho người ta không thể nào phản ứng nổi, mà anh ta đã cúi xuống tìm những cây pháo hoa còn lại, xếp thành một hình ngũ giác, sau đó quay người nói với tôi: “Em chịu trách nhiệm đốt hai cái này, anh sẽ đốt ba cái này, xem xem bắn lên trời cùng một lúc có hiệu quả gì.”
Nghe anh ta nói như vậy, tôi cũng rất mong chờ, lập tức quên việc tự hỏi vừa rồi, vui vẻ chạy đến giúp châm lửa. Pháo hoa bắn ầm ĩ, bầu trời đêm đại học T đột nhiên bừng sáng, những nghiên cứu sinh từ những toàn nhà bên cạnh ló đầu ra, không ít nam sinh huýt sáo. Trên bầu trời có từng đám tàn lửa rơi xuống, mà những sinh viên thì nô nức như thể trên trời rơi xuống hàng xấp hàng xấp tiền mặt vậy. Thực sự ngôi trường này đã yên tĩnh lâu quá rồi.
Tôi không khỏi tán thưởng: “Thật là đẹp, thế này không biết tốn bao nhiêu tiền.”
Tần Mạc ngẩng đầu nhìn bầu trời sáng rực: “Dù sao cũng không phải tốn tiền của chúng ta, em cũng đừng đau lòng.” Tôi cũng ngẩng đầu nhìn: “Ừm, tôi không đau lòng, chỉ cần không phải tiêu tiền của tôi, tôi sẽ không đau lòng.”
Trong lúc nói chuyện với Tần Mạc, đôi nam nữ đánh bóng rổ kia cũng chạy đến gần. Cô gái nói: “Ôi mẹ ơi, thật lãng mạn.”
Anh chàng kia chào hỏi Tần Mạc từ xa: “Người anh em, cậu thật siêu phàm, vì bạn gái mà làm lớn như vậy, nhưng mà tôi nói này, thừa dịp bảo vệ còn chưa đến, hai người nhanh chóng chạy đi, nếu bị bắt rồi, viết bản kiểm điểm chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ bị phạt tiền, lại là hai người, còn bị phạt hai lần, rất tiếc của đấy.”
Tôi nghe giọng nói này hết sức quen tai, quay đầu cẩn thận nhận mặt, trong ánh lửa dập dờn nửa sáng nửa tối, cậu ta nhận ra tôi trước: “Nhan Tống? Thì ra là cậu?”
Vừa lúc một cây pháo hoa nổ mạnh trên đỉnh đầu chúng tôi, thấy rõ mặt người kia, tôi cũng giật mình, cười gượng gạo hỏi: “Ha ha, tổ trưởng, thật là trùng hợp, không nhận ra cậu. Cậu đánh bóng rổ với bạn gái trong mưa sao, thật là mới mẻ, hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi.”
Tổ trưởng khoát tay: “Cậu đừng hiểu lầm, là em khóa dưới thôi, ngày mai cô ấy kiểm tra ném bóng rổ ba điểm, nhờ tôi luyện tập một chút. Nhưng còn cậu, có bạn trai khi nào vậy? Hôm qua có một người từ bên chương trình “Giai điệu âm nhạc” còn sang nhờ tôi nghe ngóng xem cậu thế nào, không ngờ giấu kỹ như vậy, không giới thiệu bạn trai cho tôi biết?”
Tôi nhanh chóng chặn đứng câu chuyện: “Không phải bạn trai của…”
Tần Mạc đang từ phía sau tôi đi đến: “’Giai điệu âm nhạc’ gì?”
Đồng tử của tổ trưởng và đàn em khóa dưới kia trong nháy mắt phóng đại lên, trợn tròn, cô em gái khóa dưới phản ứng nhanh hơn, thất thanh nói: “Kiến trúc sư Tần?” Tôi nghĩ chuyện này phải giải thích rõ ràng, đang muốn không ngừng cố gắng bổ sung câu vừa rồi, lại bị Tần Mạc liếc mắt một cái. Tôi lập tức nhớ đến tình trạng bi đát của Trịnh Minh Minh, nháy mắt cảm thấy có lẽ đây không phải là thời cơ tốt để giải thích.
Tần Mạc vươn tay: “Tần Mạc, bạn trai Nhan Tống.”
Vừa rồi có lẽ không phải thời cơ tốt để giải thích, nhưng từ nay về sau, tôi dự cảm bản thân chắc không còn thời cơ để giải thích nữa rồi…
Dường như tôi đã tưởng tượng được cảnh ngày mai tất cả những người trong tổ chuyên mục đều biết, mỹ nhân kế mà Nhạc Lai đưa ra lần trước không được tổ trưởng thông qua, lần này nhất định sẽ bị lật lại: “Tống Tống, vì làm cho Tần đại kiến trúc sư nhiệt tình phối hợp với tiết mục, tập thể của chúng ta đã đưa ra một quyết địn