Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
c. Câu mệnh lệnh có chỉ số dB hơi vượt mức thông thường của tổ trưởng như giọt nước làm tràn ly, Tương Điềm không chỉ thấy không đủ, còn vặn vẹo cơ mặt, đứng phắt dậy, chỉ vào mặt tôi nói với vẻ sụp đổ: “ Thầy Tần, anh thấy đấy, chị ta lừa anh, chị ta mười sáu tuổi đã có con, khi mới nhập học còn viết thư tình cho anh Lâm Kiều học ngành y, sau đó còn post lên BBS, câu kéo được người ta rồi thì vứt bỏ, nhân phẩm của chị ta rất có vấn đề, chị ta không xứng với anh…”
Tay tôi run lên: “Cô nói cái gì? Thư tình gì?”
Mắt cô ta hoe đỏ: “Chị còn giả bộ, chị có dám nói khi mới nhập học chị không viết thư tỏ tình với anh Lâm không? Anh Lâm lên BBS nhận lời chị, nhưng sau đó chị lại không xuất hiện, anh Lâm đến trước cửa nhà chị đứng chờ, mặc kệ gió mưa chờ suốt một cuối tuần, chị vẫn không ra nhìn mặt anh ấy, sau đấy anh ấy dầm mưa một đêm, rồi vì quá buồn mà hút thuốc uống rượu, bệnh nặng một thời gian, nằm viện hơn tháng trời, cách theo đuổi của chị kém cỏi, cách xử lý tình cảm cũng kém cỏi, nhân cách lại kém cỏi, kém cỏi hơn bất cứ ai, chị làm sao xứng với thầy Tần?”
Đầu óc tôi quay cuồng, nhớ lại lúc mới nhập học, chỉ nhớ vừa nhập học thì bà ngoại ngã bệnh, tôi bảo lưu kết quả, đưa Nhan Lãng về nhà chăm sóc bà ngoại hơn một tháng. Lục lọi ký ức mãi, căn bản không thể tìm được cái gọi là thư tình post trên BBS, càng không có ấn tượng nào về chi tiết đầy tính lãng mạn Lâm Kiều đứng trước cửa nhà chờ tôi suốt cuối tuần. Khi còn trẻ từng quỳ trước cửa nhà người khác hai ngày, tôi hiểu rất rõ ràng rằng đó không phải một việc dễ dàng, nếu có ai đó đứng trước cửa chờ tôi một tuần, chỉ cần người đó không giấu dao sau lưng để chém tôi, trên cơ bản không thể có khả năng tôi trốn tránh không gặp.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tần Mạc, anh ta đang lấy khăn lau tay, động tác vẫn ung dung bình thản như cũ, dù bị tôi nhìn bằng ánh mắt mạnh mẽ, vẫn không thấy anh ta tỏ chút xu hướng nào là sẽ ngẩng đầu. Dựa theo quy luật sáng tác tiểu thuyết, bài phát biểu hùng hồn của Tương Điềm đã ảnh hưởng ít nhiều đến anh ta, trong một phút đồng hồ ngắn ngủi tôi đã tính toán cho trường hợp xấu nhất, cùng lắm thì anh ta nghĩ thông suốt mọi chuyện, cảm thấy quả thật là tôi không đáng để anh ta tốn nhiều tâm tư như vậy, quyết định mời tôi và Nhan Lãng ra khỏi căn nhà này. Cũng may tôi và Nhan Lãng đều là người từng trải với sóng to gió lớn, năng lực thích ứng bất phàm, cho dù phải quay lại căn phòng hai mươi mét vuông, tâm lý cũng sẽ không mất cân bằng nhiều. Phòng ở chẳng qua chỉ là một thể xác, tuy rằng người tốt có thể có mấy cái thể xác khác nhau, nhưng cứ trằn trọc lăn qua lăn lại giữa mấy cái thể xác mãi thì thật là trôi dạt như bèo. Tôi và Nhan Lãng chỉ cần một cái thể xác nho nhỏ, có thể che gió che mưa là đủ. Đương nhiên, chủ yếu là vì hiện tại mẹ con tôi không có tiền, nếu có tiền mẹ con tôi cũng chẳng ngại việc kiếm lấy vài cái thể xác.
Nhan Lãng lên tiếng bằng giọng điệu lạnh như băng: “Tại sao dì cứ muốn hãm hại mẹ cháu vậy, mời dì đi ra ngoài, nhà cháu không chào đón dì.” Đã rất lâu rồi tôi chưa từng thấy vẻ mặt này của đứa con trai. Lần trước là khi nó đánh nhau với một cậu bé mập ở cùng phố mùa hè tôi học xong năm thứ 3, nguyên nhân là cậu bé kia nói nó là “thằng mất dạy”, Nhan Lãng dùng nắm đấm nện cho cậu bé kia một trận nhừ tử, cũng tỏ vẻ nếu còn dám nói thêm lần nữa sẽ cho cậu bé kia biết thế nào gọi là răng rơi đầy đất, khi đó con trai tôi đã hiểu rất nhiều thành ngữ rồi. Kết cục cuối cùng là tôi lôi kéo Nhãn Lãng đến nhà cậu bé kia xin lỗi, chủ yếu là vì bà ngoại cần được hàng xóm láng giềng chiếu cố, mà mẹ cậu bé kia lại là tổ trưởng dân phố.
Tương Điềm bướng bỉnh nhìn Tần Mạc, ánh mắt như bắn ra tia lửa, mọi người đều kinh ngạc nhìn cô ta, Tần Mạc vẫn đang cúi đầu lau tay, về vấn đề rốt cuộc tôi có xứng với anh ta không, từ đầu đến cuối chưa từng phát biểu nửa lời. Tôi nghĩ chắc là anh ta đang do dự rồi, so với việc bị anh ta buông tay trước, chi bằng mẹ con tôi buông tay trước vẫn hơn. Tôi nhìn trần nhà nói: “Không ngờ một bữa tiệc mừng công lại thành thế này, thôi thì, Nhan Lãng, trả sợi dây trên cổ con lại cho thầy Tần đi, mẹ cảm thấy mẹ con ta nên quay lại cuộc sống của chúng ta…”
Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển từ Tương Điềm sang tôi, Tần Mạc rốt cục buông khăn tay, đặt tay lên thành ghế sofa, nửa ngày sau, anh ta nói một câu lạc đề một cách nghiêm trọng, anh ta nói: “Tống Tống, tôi thường xuyên sợ hãi, tôi thì đã già, mà em thì vẫn thanh xuân.”
Anh ta mặc áo len đen khoác ngoài áo sơmi màu xám bạc, tuy vô cùng đơn giản mà ngồi ở đó vẫn quyến rũ vô cùng, như một tấm áp phích quảng cáo, trưởng thành trầm ổn đầy quyến rũ nam tính, thanh niên trai trẻ ôm nỗi hận thua kém mà chết, khi anh ta nói: “Tôi thì đã già.” Các thanh niên trai trẻ đang có mặt trong phòng đều thầm nhủ phải kiềm chế để ngăn bản thân xông lên đập anh ta mấy cái.
Tất cả mọi người nín thở chờ câu sau, hai mắt Tương Điềm sáng quắc, rốt cuộc bị anh ta lơ đẹp, anh ta như ở nơi không người, đáy mắt mỉm cười, chậm rãi nhìn tôi nói: “Con n