Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
gười em mơ hồ lại qua loa, không may lại dồn hết tâm trí vào học tập công tác, bắt đầu làm việc là quên cả ăn, còn thường xuyên quên uống thuốc, ah, đúng rồi, thuốc tôi đưa em hôm nay đã uống chưa?”
Tôi sờ túi áo, vã mồ hôi lạnh nói: “Á, quên rồi.” Nhan Lãng lập tức chạy đi rót nước.
Anh ta không nói gì suốt năm giây, đến khi mở miệng lại chuyển đề tài: “Em là con gái, vậy mà lại sống quá mạnh mẽ, giống như không có ai chăm sóc cũng có thể sống tốt, nói thật ra, đàn ông bình thường đứng trước mặt em rất khó có cảm giác thành tựu, bởi vì chuyện nên để đàn ông làm em đã tự làm xong rồi.”
Tôi vừa nghĩ là hôm nay suy nghĩ của anh ta thật là nhảy vọt, vừa xiết nắm tay bóp nát cái bánh gạo giòn, anh ta vẫn không nhúc nhích, tiếp tục quở trách tôi: “Đối với chuyện tình cảm em cũng thiếu hẳn sự nhiệt tình của các cô gái cùng lứa, tôi đẩy một chút thì em nhúc nhích một chút, tôi không đẩy là em đứng yên đó vĩnh viễn không nhúc nhích, phần lớn thời gian đều chọn cách làm rùa đen rút đầu …”
Tương Điềm lườm tôi, ánh mắt lóe mấy tia sáng không thể gọi tên. Tôi bị ánh mắt cô ta kích thích, cảm thấy không thể trầm mặc tiếp, lập tức chặn lời anh ta: “Đấy không phải là rùa đen rút đầu, nếu anh đứng ở vị trí của tôi thì anh sẽ hiểu, đấy là cách bảo vệ bản thân, anh xem, cả nhà tôi chỉ có tôi là trụ cột duy nhất, không thể gục ngã dễ dàng, thế nên phải bảo vệ bản thân cho tốt, đây là trách nhiệm với gia đình. Anh nói xem nếu một ngày nào đó anh vứt bỏ tôi, tôi vẫn phải sống tiếp, tình cảm con người tuân theo định luật bảo toàn năng lượng, nếu tôi dành nhiều tình cảm cho anh, rồi bị anh vứt bỏ, đến lúc đó tình cảm chuyển hóa hết thành nhiệt tình tự sát thì biết làm sao bây giờ, đương nhiên tôi biết đàn ông vẫn nói không thích các cô gái suốt ngày nói chuyện chết sống vì tình, kỳ thật trong lòng đều ước ao mỗi cô bạn gái của mình đều sống chết vì mình…”
Anh ta cười nói: “Tôi nói một câu là em nói mười câu.”
Tôi im lặng không lên tiếng, kiềm chế nửa ngày mới nói: “Không dưng anh phê bình nhiều như vậy cũng nên cho tôi phản bác một chút chứ? Tôi đã có nhiều khuyết điểm như vậy, tốt hơn hết nên tách xa…”
Mọi người trong phòng ngừng thở, không khí lưu động cực kì thong thả, Nhạc Lai kéo tôi một phen, thì thầm: “Lời đấy không thể nói tùy tiện.”
Tần Mạc lắc đầu cười thở dài: “Em không nên nói đó là khuyết điểm, tôi chỉ ước khuyết điểm của em càng nhiều càng tốt, tốt nhất là không ai chịu đựng nổi em, như thế tôi mới không phải lo lắng.” Lại nói với Nhạc Lai: “Cô mặc kệ cô ấy, để cô ấy nói, tôi chỉ lo cô ấy bị áp lực dồn nén, cằn nhằn cũng là một cách giải tỏa.”
Tôi nói: “Tại sao anh lại…”
Anh ta bê mâm sủi cảo đã gói, dùng bàn tay kia xoa đầu tôi: “Tôi vẫn luôn như vậy.” Xoa đầu tôi xong giống như lơ đãng đảo mắt qua Tương Điềm, thản nhiên nói: “Theo ý tôi bất kể là mặt nào tôi và cô ấy cũng rất xứng đôi, điều tiếc nuối duy nhất là tôi hơn cô ấy…tám tuổi, tôi luôn lo cô ấy chê tôi già, một ngày nào đó sẽ bỏ tôi theo một chàng trai trẻ trung. Được rồi, mọi người xem TV đi, tôi đi nấu sủi cảo.”
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, tôi cẩn thận nghiền ngẫm lời anh ta lại một lượt, vẫn có cảm giác không hợp lý, nhưng lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp, có thể cảm giác máu chảy rần rật trong ngón tay tê cứng. Có lời bài hát tiếng Anh, phiên dịch thành tiếng Trung là dù cả thế giới ở bên kia chiến tuyến, cũng chỉ cần em đứng bên tôi. Có thể thấy khi cả thế giới phản đối bạn, có một người bất ngờ đồng tình với bạn, thì hành động đó còn rung động lòng người hơn cả việc cả thế giới cùng đồng tình với bạn. Đấy chính là lý do mà trong đa số các tác phẩm văn học, kỹ nữ lầu xanh luôn là nhân vật bị phản bội, dụ dỗ một kỹ nữ lầu xanh bỏ trốn cùng bạn dễ hơn nhiều so với việc dụ dỗ một tiểu thư khuê các bỏ trốn cùng bạn, không phải vì kỹ nữ lầu xanh buông thả, mà là bởi vì bọn họ muốn thoát khỏi chốn buôn phấn bán hương.
Tương Điềm cắn môi một hồi lâu, nước mắt lã chã tuôn rơi, đột nhiên dậm chân một cái: “Các người, các người đều ức hiếp tôi.” Nói xong xoay người gạt nước mắt, trong quá trình gạt nước mất còn xô đổ một cái ghế.
Trần Oánh lúng túng nói: “Tôi đi xem cô ấy thế nào.” Bất hạnh làm sao trong quá trình đuổi theo lại xô đổ một cái ghế nữa.
Tiến ghế đổ khiến mọi người bừng tỉnh, mọi người ngơ ngác nhìn tôi, tôi cũng ngơ ngác nhìn bọn họ, tóm lại ai nấy đều ngơ ngác, ngây người một hồi lâu, Nhạc Lai hai mắt sáng quắc phá tan bầu không khí yên lặng: “Nữ xấu xa bỏ xứ tha hương, nam nữ chính sẽ thành một nhà, mẹ trẻ của tôi ơi, thật là một bộ sử thi hoành tráng. Kiến trúc sư Tần vừa rồi là tỏ tình với cậu đấy Tống Tống, hôm nay đến nhà hai người quả là một quyết định đứng đắn, cảnh tượng kinh điển đó đều bị chúng tôi chứng kiến hết rồi.”
Nhưng tổ trưởng không nghĩ thế: “Loại người nào có thể sau khi thổ lộ một chuyện có ý nghĩa đến thế lập tức bình tĩnh đi nấu sủi cảo chứ, chẳng lẽ không phải khiến cô gái hiểu lầm rằng cô ấy không hơn một cái sủi cảo sao?”
Tôi phụ họa: “Đúng là khiến đối tượng được thổ lộ c