XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

chưa?”. Phương Hồi giận dỗi nói.
“Em cố tình chọc tức anh đúng không? Sao em ăn nói còn ghê gớm hơn cả Lâm Gia Mạt vậy?”. Trần Tầm kéo cô nói.
“Ai mà biết anh nói gì về em? Em chọn cách nói chắc ăn nhất, để anh đỡ mất mặt chứ sao!”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.
Trần Tầm cười rồi quay vai cô lại và nói với Tống Ninh: “Nhớ đây này! Đây là bạn gái tôi!”.
“Dạ em biết”. Tống Ninh chào theo kiểu nhà binh nói.
Phương Hồi mím môi cười, lúc này hai đứa mới len lén nắm tay nhau.
Trần Tầm móc từ trong túi ra hai vỏ đạn nhét vào tay Phương Hồi nói: “Cho em này! Anh nhặt được ở bãi tập bắn hồi sáng đấy, đạn thật đó!”.
Phương Hồi cầm lấy xem, cũng không thấy gì lạ, nhưng trong lòng cô rất vui vì Trần Tầm vẫn nhớ đến cô, rồi cô liền đưa lại nói: “Hay thì anh cứ giữ lại đi, em cũng không chơi mấy thứ này!”.
Lâm Gia Mạt từ sau bước tới nói: “Các cậu lén lén lút lút làm gì vậy? Có gì hay mà không cho tớ xem hả?”.
“Không có gì cả, vỏ đạn Trần Tầm nhặt được!”. Phương Hồi xòe tay ra cho cô xem.
“Cái gì mà không có gì! Anh chọn mãi mới lấy được hai cái vỏ hoàn chỉnh nhất đấy!”. Trần Tầm trợn mắt nói.
“Ui cha! Tôi đâu có định xin đâu! Coi vẻ hà tiện của cậu kìa!”. Lâm Gia Mạt vứt trả vỏ lựu đạn cho Trần Tầm nói.
“Đúng vậy, chỗ tớ cũng có, nếu cậu thích tớ sẽ cho cậu!”. Tống Ninh cười nói.
“Ông ân cần như vậy thì bảo Lâm Gia Mạt làm hộ ông việc đó đi, đừng phiền Phương Hồi nhà tôi nữa!”. Trần Tầm bĩu môi nói.
“Lại chuyện gì nữa đây? Tớ phát hiện ra rằng các cậu mà tìm tớ chắc chắn phải có việc! Chẳng có lúc nào là không có việc cả!”. Lâm Gia Mạt dừng lại nói.
“Trần Tầm ông nói đi, tôi ngại lắm”. Tống Ninh quay mặt đi nói.
“Thật hiếm khi thấy ông ngại ngùng như vậy!”. Trần Tầm liền cười, ghé sát vào tai Phương Hồi nói: “Lát nữa em vào căng tin mua cho bọn anh ít băng vệ sinh nhé”.
“Hả? Anh… anh cần cái đó làm gì…”. Phương Hồi đỏ mặt hỏi.
“Biết làm thế nào được, gót giày mỏng quá, ngày nào cũng phải duyệt binh đau chết đi được, không phải bên trong có bông đó sao? Lấy làm miếng lót giày cho mềm thôi”. Trần Tầm chỉ vào đôi giày bộ đội nói.
“Ai nghĩ ra trò mèo này vậy?.” Lâm Gia Mạt khẽ “xí” một tiếng và hỏi.
“Cao Thượng! Đừng tưởng cậu mập này có bộ mặt hiền từ, nhìn như ảnh trong tranh treo tết vậy, nhưng đầu óc lại đen tối lắm! Cậu ta còn bảo mua loại dùng ban ngày ấy, tốt nhất là không có cánh, loại ban đêm dày quá…”
Tống Ninh chưa nói xong thì Lâm Gia Mạt không chịu được nữa liền phì cười, Phương Hồi đỏ bừng mặt nấp sau lưng Trần Tầm, mấy đứa cười như nắc nẻ.
Phương Hồi về phòng, dĩ nhiên là bị mọi người xúm lại hỏi chuyện của cô với Trần Tầm, cô đành bấm bụng kể, đang kể thì đột nhiên Lưu Vân Vi từ ngoài chạy xộc vào, chống tay lên khung giường, vừa thở hổn hển vừa nói: “Tin sốt dẻo đây! Tin sốt dẻo đây!”.
“Cái gì vậy! Ngồi xuống kể rõ ràng xem nào!”. Tiết San nhường chỗ cho cô nói.
“Các cậu đoán xem vừa nãy tớ đi gọi điện thoại đã nhìn thấy ai nào?”. Lưu Vân Vi ngồi xuống và nói với vẻ thần bí: “Tớ nhìn thấy Trần Tầm đứng nói chuyện với một người đẹp”.
Cô vừa nói xong, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Phương Hồi, rõ ràng sắc mặt cô sầm hẳn xuống, Lí Kì vội đứng dậy chống tay vào Lưu Vân Vi nói: “Thông tin này của cậu không chấn động bằng tin của bọn tớ”.
“Các cậu cũng nhìn thấy hả?”. Lưu Vân Vi xị mặt xuống nói.
“Cái đó thì không, nhưng… bạn gái của Trần Tầm hiện đang ngồi bên cạnh cậu đó”. Lí Kì chỉ vào Phương Hồi nói.
Lưu Vân Vi sửng sốt há hốc miệng rồi hỏi: “Thật hả? Các cậu không đùa đó chứ?”.
Phương Hồi ngại ngùng gật đầu, cô không hỏi cô bạn được gọi là người đẹp đó là ai. Lưu Vân Vi cũng ngại kể tiếp trước mặt Phương Hồi, dĩ nhiên là những người còn lại cũng ngại hỏi tiếp.
Tối đến đánh răng rửa mặt quay vào phòng, Phương Hồi nghe thấy mấy cô bạn xì xào bên trong, Tiết San hỏi cô bạn đó có phải là Lâm Gia Mạt hay không, Lưu Vân Vi khẳng định không phải, nói là một cô nàng rất xinh xắn, xinh hơn cả Lâm Gia Mạt, Trần Tầm còn cho cậu ta mượn điện thoại, hai người nói chuyện với nhau rất say sưa. Phương Hồi cầm chậu đứng ở ngoài một lúc, sau đó lại quay ra phòng lấy nước, cô mở vòi ra để nước xối xuống tay, mãi cho đến khi gần như lạnh cứng tay mới dừng lại. Cô cảm thấy như thế sẽ dễ chịu hơn một chút, đỡ hơn nhiều so với cảm giác đau đớn trong lồng ngực.
Mấy ngày sau đó Trần Tầm không đến tìm Phương Hồi nữa, cậu được phân công nhiệm vụ mới, phụ trách chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho đội 9. Cậu không lựa chọn những bài hát như “anh lính, cô lính” gì đó, mà đăng kí bài hát Thực ra không muốn về. Bài hát này không có gì đặc biệt, nhưng cái tên lại rất hay, biên đạo rất hài lòng, dặn đi dặn lại nhớ phải tập hát cho tốt. Chính vì thế ban ngày cậu càng được đà làm biếng, tối đến lại hết sức chăm chỉ, vì ban ngày các bạn bè khác còn phải luyện tập, chỉ có buổi tối mới có thời gian hát đồng ca.
Người phụ trách tiết mục văn nghệ của đội 5 là Thẩm Hiểu Đường, bài hát của bọn họ là Đêm khuya ở cảng quân sự. Tối đến bãi tập chỉ có như vậ