Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
y, các đội đều tập ở đó, Trần Tầm và cô thường xuyên gặp nhau rồi gật đầu chào nhau. Con trai đông, gặp con gái lại thích trêu, có lúc tranh thủ lúc giải lao lại hát đối, hôm đó hát đến cuối buổi, mọi người đều thấm mệt, cuối cùng đám con trai không hát được nữa, bèn cử Trần Tầm làm đại diện hát một minh. Dưới sự dẫn dắt của Thẩm Hiểu Đường, con gái đội 5 vỗ tay trước, Trần Tầm cũng không thoái thác, đứng dậy vui vẻ hát bài Cô bé Lọ Lem. Thẩm Hiểu Đường cũng phối hợp rất nhiệt tình, vỗ tay theo nhịp, con trai con gái liền vỗ tay theo cô, giữa bãi tập rộng rãi, nghe cũng rất hay.
Hát đến đoạn “tại sao lại đem lòng yêu em, anh đang tự hỏi mình, cái gì anh cũng có thể từ bỏ, hôm nay lại khó dứt áo ra đi”, Trần Tầm ngẩng đầu lên tìm Phương Hồi ở đội 1, nhưng đội 1 cách cậu quá xa, tìm mỏi mắt mà không thấy đâu. Cậu quay mặt đi thì lại nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường, cô đang ngồi dưới đất vừa vỗ tay vừa hát theo, dưới bầu trời đêm, hai người liền nhìn nhau cười. Phương Hồi ngồi ở phía xa, chỉ nhìn thấy hướng Trần Tầm cười, hướng đó, không có cô.
Trần Tầm nói cậu thực sự không tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, không ai có thể vừa nhìn thoáng qua là đã yêu được người khác, cùng lắm là có thiện cảm với đối phương mà thôi. Nhưng cái nhìn đầu tiên này lại có thể nảy sinh ra cái khác, ví dụ sự đồng cảm, sự thân thiết, và dần dần những thứ này sẽ có nhiều thay đổi, cuối cùng biến thành cái gì không ai biết.
Mặc dù thời gian tập quân sự rất mệt, nhà vệ sinh rất bẩn, cơm canh rất khó ăn, nhưng đến giờ phút chia tay vẫn có không ít cô sinh viên đã khóc, họ thay nhau viết lại những cảm nghĩ của mình trên tấm bảng ở đầu giường, để thầy dạy quân sự kí tên vào thắt lưng bộ đội. Rời khu quân sự, nhìn các thầy đã gắn bó với mình một thời gian đang vẫy tay tiễn mình, người nào cũng thấy nao nao. Nhưng tất cả mọi việc đều bắt đầu bằng sự đau khổ, sau đó từ từ sinh ra các cung bậc tình cảm, tóm lại là lúc rời khu vực đó, cuộc sống thời đại học của Phương Hồi và Trần Tầm mới được coi là thực sự bắt đầu.
Nhưng sự khởi đầu của họ không thuận lợi, vừa quay về trường không được bao lâu thì cãi nhau.
Sau khi về trường, Phương Hồi tỏ ra rất thờ ơ với Trần Tầm, Trần Tầm tìm đủ mọi cách kể cho cô nghe chuyện vui trong kí túc xá nam, nhưng cô chỉ vâng vâng đáp lại, không chút hào hứng.
Thấy cô như vậy, Trần Tầm cũng không còn hứng thú mà giận dỗi ngồi xuống cạnh cô hỏi: “Em sao vậy? Sao mà uể oải thế?”.
“Đâu có, chỉ có điều những người mà anh kể em đều không quen”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói, thực ra cũng không phải do cô không hào hứng, mà chỉ là do nhớ lại cô bạn xinh xắn mà Lưu Vân Vi nói đó, cô không thể hào hứng với chuyện gì được.
“Sao lại không quen chứ? Tống Ninh em đã gặp trong đợt tập quân sự, anh cả và Cao Thượng cùng đi ăn hai hôm trước mà. Có phải em thấy những chuyện này của bọn anh nhảm nhí quá không? Nếu em không thấy thú vị thì lần sau anh không kể nữa!”.
“Thế anh kể cho ai?”. Phương Hồi quay mặt sang hỏi.
“Anh… anh kể cho Gia Mạt!”.
“Gia Mạt quen bạn anh trước cả em nhỉ!”.
“Đó là tại ba mẹ em cứ đến nhập học cùng em cho bằng được. Hôm đó con gái được lên kí túc xá con trai, em lại không đến được, Gia Mạt lên ngó phòng anh và quen với mọi người. Anh cũng thấy lạ, lớn bằng ngần này rồi mà không tự đến được? Ba mẹ em chăm em như chăm đứa học sinh cấp một vậy, lại còn ngày nào cũng phải báo cáo nữa, làm gì có nhiều chuyện để nói đâu! Chẳng khác gì một cô tiểu thư!”. Trần Tầm hậm hực nói.
“Anh đâu có hiểu hoàn cảnh nhà em! Hai người cùng giám sát em, chắc chắn em không thể chơi cùng anh suốt ngày được, nếu anh thấy không hài lòng thì cứ việc đi tìm người nào chơi được với anh!”. Phương Hồi cũng hơi bực, đâu phải cô không muốn ở bên Trần Tầm, nhưng họ không cùng khoa, bình thường cũng không đi học cùng nhau, sau khi tan học Trần Tầm lại thường xuyên ra quán Internet chơi game với bạn bè, Phương Hồi cũng không biết, vả cô lại càng không thích ngồi trong quán Internet không khí ngột ngạt, sặc mùi thuốc lá đó, đến cuối tuần ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân đều tranh nhau đón cô, đón về nhà cũng không cho cô ra ngoài, đi chơi thì đưa đi đón về tận nơi, cuộc sống này khác hẳn với cuộc sống tự do thoải mái của Trần Tầm.
“Sao em ăn nói gì mà lạ vậy, anh tìm ai hả! Cùng lắm là nói chuyện với Lâm Gia Mạt, em thấy không vui ư!”.
“Em đâu có biết anh đi tìm ai? Anh đừng có huyên thuyên, anh nói chuyện với Gia Mạt em không vui bao giờ hả! Hơn nữa có phải em không vui thì anh không làm nữa hay không? Anh phải biết rõ hơn ai hết!”
“Anh biết rõ cái gì? Em muốn nói đến Ngô Đình Đình ư? Được, thế để anh nói thẳng cho em nghe nhé, em yên tâm, anh không tìm Ngô Đình Đình, Bạch Phong không phạm tội giết người, có thể một ngày nào đó sẽ không về, còn lâu Đình Đình mới tranh với em!”
“Em tranh với cậu ấy hả? Em tồi tệ đến vậy hay sao? Hôm đó anh đưa cậu ấy nhà ông Bạch Phong, tối đến em đợi điện thoại của anh đến 12 giờ đêm, anh chẳng gọi lại cho em gì cả, nhưng sau đó em có nói gì anh không? T