Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.

i nhờ em giúp.” Chung Linh không nói ra mấy loại như cảm ơn này nọ, vì giao tình của các cô không cần phải dùng những lời khách sáo này nữa.
“Được, chị cứ yên tâm!” Hàn Minh Minh chẳng nói đến lời thứ hai.
Mắt của Chung Linh cay cay, người giúp bạn vào lúc bạn khó khăn nhất, bạn sẽ vĩnh viễn ghi tạc.
“Chị dâu, tụi em đưa Lăng Vân về nhà, chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe.” Vương Duệ nói xong, cầm lấy tã lót, quần áo của em bé trên giường, đỡ Hàn Minh Minh về nhà.
“Vậy Tiểu Hạo Đình nhà em thì sao?” Con của người ta phải làm sao đây?
“Không sao, thằng bé ở nhà Châu Khải. Chị cứ yên tâm đi! Chị Nhã Tĩnh sẽ cho bé bú mà, buổi tối hai đứa đều có thể ở nhà em.”
Chung Linh nhìn hai người đi về, nước mắt tràn ra khóe mi.
Ngày hôm sau, Chung Linh lại đến bệnh viện. Hôm nay đã đỡ hơn hôm qua rất nhiều rồi. Chung Linh sợ sữa ít đi, chịu đựng đau đớn mà vắt sữa từng chút một. Thật sự rất đau! Cả trán đều đã ướt nhẹp mồ hôi rồi.
Hàn Minh Minh nói là hôm nay sẽ đưa Lăng Vân đến nhà trẻ, cô sẽ đến cho con của Chung Linh bú. Vu Nhã Tĩnh xin nghỉ để đưa Chung Linh đến bệnh viện, Chung Linh lại đuổi cô về đi làm.
...
Lần này Chu Bảo Cương ra đi không chỉ có huấn luyện mà còn là tuyển chọn. Người ghi danh rất nhiều, nhưng lãnh đạo của các đơn vị không hề dễ ứng phó, đều không chịu giao ra chiến sĩ tài giỏi nhất trong đội của mình.
“Bà nó! Cái thằng Chu Bảo Cương thật cố chấp. Lưu tham mưu, cậu nói xem, những chiến sĩ ta đưa cho hắn hắn đều không ưng, nhất định đòi lấy mấy tay át chủ bài của ta, thật là”
Vương đoàn trưởng nộ khí xung thiên, đập mạnh vào ghế. Đối với cái tên Chu Bảo Cương chẳng khác gì gìặc cướp kia thật hết cách.
“Được rồi, đoàn trưởng. Ngài đừng giận nữa. Em đã nghe qua cái tên Chu Bảo Cương có danh “đội trưởng mặt lạnh” kia rồi. Đừng nói đến đoàn chúng ta, đoàn nào mà chẳng oán thán dậy trời chứ. Hắn ta là tên cơ hội, ngài tranh không lại hắn đâu.” Lưu tham mưu chỉ còn cách khuyên nhủ cấp trên của mình, vì chuyện tranh không lại là sự thật. Cho dù có không giao người ra thì người ta cũng sẽ có cách, cái đó gọi là thủ đoạn.
“Ta không tin hắn không gì có thể khuất phục. Đây đã là lần thứ mấy rồi? Hả?" Tội nghiệp Vương đoàn trưởng, oán hận chất chứa không biết đã bao nhiêu.
"Nhiều lần lắm rồi." Lưu tham mưu cũng rất không can tâm.
"Ta càng nhìn hắn càng thấy ngứa mắt, nếu như có thể nhìn thấy hắn thất bại một lần cũng sướng!" Vương đoàn trưởng cũng thật xấu xa.
"Thất bại? Em nghĩ chắc khỏi mong! Đại đội trưởng đối với tên Chu Bảo Cương này chính là huynh đệ sống chết có nhau."
"Chẳng lẽ hắn không có nhược điểm?" Họ Vương kia không tin.
"Có, nghe nói có, chính là vợ của hắn. Bình thường Chu Bảo Cương rất ít lời, dù ai có nói gì hắn cũng mặc kệ, nhưng tuyệt đối không được đem vợ hắn ra làm trò đùa, lúc đó thì đừng trách hắn trở mặt. Hắn yêu vợ vô cùng, ra ngoài lúc nào cũng cầm theo ảnh của vợ." Đây là tin tức trong nội bộ.
"Sao có thể đem vợ ra làm trò đùa được!" A! Vương đoàn trưởng này cũng là người hiểu chuyện.
Chu bảo Cương vừa về đến đội đã nghe tình hình của vợ con mình. Đội trưởng cũng không giữ anh lại để báo cáo tính hình, chỉ giữ Châu Khải lại, để cho Chu Bảo Cương về nhà trước.
"Tiểu Linh, Tiểu Linh…" Chu Bảo Cương chạy như bay vào nhà, nhìn thấy Chung Linh ốm yếu đang nằm trên giường. Chung Linh nhìn thấy chồng mình xuất hiện ở cửa nhà, nước mắt lại sắp rơi.
"Em sao rồi? Còn con đâu?" Chu Bảo Cương nhìn gương mặt ửng đỏ của vợ, chắc cô lại sốt rồi.
"Ở nhà trẻ. Minh Minh và Nhã Tĩnh cũng ở đó. Giờ em khỏe nhiều rồi. Anh, anh về thật tốt." Khi người ta bị bệnh, tinh thần cũng rất yếu đuối, cần nhất chính là sự quan tâm của người thân.
"Trán em sao mà nóng quá vậy? Đi! Anh cõng em đi bệnh viện." Chu Bảo Cương không nói thêm lời nào, liền muốn cõng Chung Linh đi.
"Em khỏe nhiều rồi, thật đấy." Chung Linh nghĩ chứng viêm đã được đẩy lui ít nhiều, phải nhanh chóng cho con bú sữa. Sữa của Hàn Minh Minh không nhiều, con trai cô thật sự ăn không đủ.
"Em giỡn gì vậy, không tiêm thuốc sao khỏi được?" Chung Linh thấy Chu Bảo Cương nổi giận, cô cũng lo sợ.
"Anh, mấy ngày nay con không được bú sữa của em mà đều là đi nhờ Minh Minh, mà sữa của Minh Minh thì lại ít, con ăn không đủ gầy rộc cả rồi. Em toàn nghe thấy tiếng con khóc." Tiếng khóc của con đối với mẹ mà nói là sự dày vò vô cùng tận.
Nghe lời vợ nói, Chu bảo Cương trầm mặc một hồi. Anh biết trước nay vợ mình là một cô gái tốt, nhưng tự mình nghe xong những lời cô nói lại rưng rưng cảm động.
"Đừng có quá lo lắng cho con nữa, để con cố gắng với Minh Minh vài ngày. Em cứ trị khỏi bệnh trước đã, biết chưa hả? Đi chúng ta đi tiêm thuốc." Chu Bảo Cương không đợi Chung linh kịp phản đối, bế cô dậy liền đi. Chung Linh bíu lấy vai chồng, cảm nhận sự ấm áp từ chỗ dựa vững chãi của cô.
Đến bệnh viện, Chung Linh được truyền dịch. Cuối cùng thì cô cũng có thể an ổn ngủ một giấc, tinh thần cũng được thả lỏng, ít nhất cái cảm giác ưu thương cũng bớt được phần nào. Anh đã trở về, dường n


Snack's 1967