Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

ả.
“Được rồi mà, là anh sai. Mấy ngày này tâm trạng anh thật sự rất không tốt, không phải anh giận gì em đâu, đừng trách anh nhé, được không?” Chu Bảo Cương biết mình có chút cố tình gây sự nên cũng không biết nói sao cho tốt.
“Nếu như mà lần sau anh còn đối xử với em như thế thì em sẽ bỏ anh, xem lúc đó anh như thế nào.” Chung Linh nói cứ như chuyện đó sẽ xảy ra vậy.
“Không được, nếu em mà dám bỏ anh thì anh nhất định sẽ cho em biết tay. Nghe chưa hả?” Chu Bảo Cương cũng mặc kệ cô nói thật hay giả, anh tuyệt đối không để cho chuyện như thế xảy ra.
“Vậy phải xem biểu hiện của anh đó.”
Nghe vợ yêu nói như vậy, Chu Bảo Cương mới hiểu ra một đạo lý, nhất định không thể có điểm sơ hở nào và lại để cho phụ nữ nắm được.
“Đợi khi anh về hưu rồi chúng ta sẽ về quê, trồng mảnh đất, ươm chút hoa, em ở nhà nuôi mấy con gà con vịt, được không?” Chu Bảo Cương mơ tưởng đến lúc bản thân mình nghỉ hưu, cuộc đời như vậy còn gì đẹp đẽ bằng, “hái cúc dưới giậu đông, thơ thới nhìn núi Nam”. (1)
“Được, đến lúc đó chúng ta sẽ về quê.” Cuộc sống điền viên thật là cuộc sống mỹ mãn của tuổi xế chiều.
Chu Bảo Cương và Châu Khải ra đi, đề Vương Duệ ở lại trông coi mọi thứ. Chung Linh cũng không biết bọn họ đi đâu. Đến khi con trai được bốn tháng tuổi, Chu Bảo Cương vẫn chưa trở về.
Bên trường học đã sắp xếp được kha khá, nhưng vẫn luôn thiếu một giáo viên lớp một. Hà Vân luôn không ngừng thúc giục Chung Linh qua, ngay cả Hàn Minh Minh và Vu Nhã Tĩnh cũng đã đi làm, nhưng chỉ có Chung Linh không yên tâm con trai, nhất định phải ở nhà chăm bé.
Vào một buổi sáng, cũng chẳng biết là tại sao mà Chung linh cảm thấy ngực căng tức rất khó chịu, bên ngực trái còn xuất hiện một mảng cứng, có thể là tối qua nằm ngủ bị đè lên. Nhưng lúc sau, cả bên ngực trái đều sưng phù lên, chính là bị viêm tuyến sữa cấp tính. Đây là bệnh mà phụ nữ cho con bú thường hay gặp. Chung Linh biết bệnh này, vì thế nhanh chóng uống thuốc tiêu viêm.
Cục cưng bây giờ mới bốn tháng tuổi, thức ăn dặm thêm cũng chỉ có táo say nhuyễn và nước cốt cam, bây giờ bản thân lại bị viêm tuyến sữa thế này thì không thể cho con bú được. Chỉ mong đứa nhóc bá vương này có thể uống được sữa bột.
Vào buổi chiều, Chung Linh sốt cao. Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh đều đã đi làm, con cái đều gửi qua nhà trẻ. Vì thế Chung Linh dùng nhiệt kế đo thử, đã sốt tới 39,4 độ rồi! Uống thuốc cũng không có tác dụng. Không được. Bây giờ bản thân đang mơ mơ hồ hồ, phải gọi người đến giúp nhanh mới được.
Nghĩ thế, Chung Linh bò dậy gọi điện cho Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh, nhờ hai cô đến giúp.
“Nhã Tĩnh, em về nhanh đi. Chị sốt rồi, đến 39,4 độ lận. Đúng vậy, em nhớ gọi xe nữa, chị không còn sức để cử động nữa.”
Đặt điện thoại xuống, trong lòng Chung Linh lúc đó rất lo lắng. Chu Bảo Cương không có nhà, cô lại phát sốt, con trai bây giờ lại không có ai trông giữ, đứa trẻ đáng thương, chắc thằng bé lại sắp đói rồi. Bây giờ cô thật sự rất muốn khóc, vì sự lo lắng, vì sự bất lực.
Em bé khóc, Chung Linh rất muốn bò dậy để xem sao, nhưng mới cử động một cái đã cảm thấy xây xẩm mặt mày. Thằng bé khóc đến xé ruột xé gan, nhưng lúc này Chung Linh lại không thể nào dậy nổi. Lúc này đây, cô thật hy vọng có chồng ở bên cạnh mình. Con của cô, con của cô đang khóc kìa. Tiếng khóc kia cứ như là hàng ngàn mũi kim đang châm vào tim cô vậy.
“Ông trời ơi, sao lại ra nông nỗi này?” Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh bước vào, nghe thấy tiếng em bé khóc nhưng Chung Linh lại nằm trên giường không nhúc nhích nổi. Nhìn thấy cảnh đó mà trong lòng cũng chua xót.
Bây giờ Chung Linh chẳng còn sức mà nói nữa. Xe của bệnh viện đã đến, theo xe còn có một y tá. Vu Nhã Tĩnh và y tá dìu Chung Linh lên xe, Hàn Minh Minh ở lại chăm em bé.
Chung linh nằm trên giường bệnh, mơ mơ màng màng, đang được truyền dịch. Mà cũng kỳ lạ, khi Chu Bảo Cương không ở bên cạnh, chứng sốc tiêm của cô lại khá lên nhiều. Chung Linh được tiêm thuốc chống viêm, cơn sốt cũng hạ rất nhanh, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khỏe hẳn. Con trai vẫn còn đang ở nhà đợi cô, Chung Linh biết lúc này không phải là lúc cô sắm cái vai yếu đuối bệnh hoạn. Miễn cưỡng vực dậy tinh thần, cô nhờ bác sĩ tìm cho mình một chiếc xe để về nhà.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô, bác sĩ cũng rất lo lắng, cứ dặn dò cô nếu nhỡ có chuyện gì thì phải mau chóng đến bệnh viện ngay.
Về tới nhà, thấy Hàn Minh minh và Vương Duệ đều đang ở nhà mình. Hàn Minh Minh đang cho con cô bú.
“Sao vậy? Em cho thằng bé bú sữa bột là được rồi, cho con chị bú rồi, Tiểu Hạo Đình nhà em thì sao?” Tâm trạng Chung Linh hiện giờ rất phức tạp.
“Em vốn không đủ sữa cho Tiểu Hạo Đình nhà em bú nên đã cho bé bú sữa bột rồi. Nhưng trước nay con chị chưa có bú qua sữa bột, nên em chỉ còn cách cho bé bú sữa mẹ thôi.” Cả nửa ngày trời Chung Linh chẳng thốt ra được một câu. Tình nghĩa như vậy, dù Hàn Minh Minh có giành của Chung Linh thêm mấy bộ quần áo cũng không sao.
“Mấy hôm nữa chị không thể cho con bú được. Truyền dịch rồi, trong sữa cũng sẽ có thuốc. Con chị tạm thời phả