Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
trai qua nhà Hàn Minh Minh.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?” Hai ngày nay Chung Linh có hơi khẩn trương.
“Không có gì. Chúng ta đi xem phim đi. Nghe nói có một bộ phim của Hồng Kông, chúng ta đi xem đi!”
Chung Linh có hơi kinh ngạc, đây là hẹn hò hả? Thật đúng là hiếm có nha. Người như anh mà lại nói ra chuyện hẹn hò xem phim, thật đúng là chuyện không sao tưởng tượng nổi!
“Vậy nếu về nhà muộn thì...” Chung Linh lo là không vào nhà được.
“Anh có nói qua rồi.” Vậy là có thể đi rồi.
Chung Linh tỏ ra có chút xúc động, vừa dỗ vừa dụ để con trai chịu qua bên nhà Hàn Minh Minh, sau đó nhanh chóng thay quần áo, chải tóc.
Chu Bảo Cương cũng thay xong quần áo. Bộ quần áo này của anh là do Chung Linh mua cho, giá cả cũng không có rẻ. Nhưng mà đồ tốt đúng là đồ tốt! Áo sơ mi và jacket nhìn bình thường như vậy nhưng khi mặc lên người anh thì thật...! Còn cái quần kia, Chung Linh cũng phải khen mình đúng là có mắt nhìn. Nhìn đường chỉ, chất lượng thì khỏi phải bàn cãi rồi, nhưng quan trọng nhất vẫn là người mặc kia! Mỗi khi cử động, có thể mơ hồ nhìn thấy đường nét của đôi chân rắn chắc của anh.
“Nhìn gì vậy?” Chu Bảo Cương nheo mắt cười hỏi Chung Linh.
Lúc này cô mới có phản ứng, nãy giờ cứ mê mẩn nhìn đôi chân của anh, bất giác mặt cô ửng đỏ lên. Cũng chẳng biết là vì cái gì, con trai cũng đã lớn nhường này rồi, tuổi tác của cô cũng đã đủ nhiều rồi, vậy mà bị anh cười trêu mà cô vẫn đỏ mặt.
Lúc hai người ra ngoài cũng đã hơi muộn. Khởi động chiếc xe mượn được, trước tiên cứ đến một rạp chiếu phim đã đi.
Rạp chiếu phim trong huyện thành này không lớn, nhưng vì hai người đến trễ nên vé đã hết mất tiêu, hai người chỉ có thể đi nơi khác, đến một rạp chiếu bóng. Chỗ này không bị hạn chế về thời gian, hai người đưa tiền rồi đi vào.
Trong rạp chiếu bóng rất tối, chỉ có thể miễn cưỡng tìm chỗ trống. Bố cục bên trong cũng rất đơn giản, phía trước là một tấm màn, chỗ ngồi bên dưới đều có những vách ngăn cao khoảng một thước.
Chu Bảo Cương và Chung Linh chọn ngồi ở một mé. Không gian xung quanh ngập tràn khói thuốc, còn loáng thoáng tiếng nói chuyện. Phim đang chiếu là một bộ phim Hồng Kông mà Chung Linh chưa từng xem qua, phim đã chiếu được một lúc rồi. Chu Bảo Cương cảm thấy thú vị, xem rất chăm chú, một lát sau cũng rút một điếu thuốc ra châm.
Ông xã rất ít khi hút thuốc ở trước mặt cô, như vậy chắc chắn là trong lòng có tâm sự. Nhưng anh không muốn nói, Chung Linh cũng không hy vọng có thể ép anh nói được.
“Sao vậy? Đột nhiên lại nghĩ đến đi xem phim?” Chung Linh hỏi chồng, xem xem anh có nói gì không.
“Không có gì. Anh nghe người ta nói qua thôi. Kết hôn lâu như vậy rồi mà chúng ta vẫn chưa có hẹn hò qua.” Chu Bảo Cương cảm thấy mình thật sự là nợ bà xã rất nhiều thứ.
“Anh nói gì thế! Hai chúng ta có thể ở bên nhau là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi.”
Chu Bảo Cương nhìn vợ mình, ánh mắt kiên định của cô làm cho tim anh rung động.
“Nếu như anh không làm lính nữa, em có đồng ý về quê với anh không?” Chu Bảo Cương nghĩ ngợi một hồi, trước tiên cứ hỏi vợ cái đã.
“Chỉ cần anh thích là được, làm gì cũng được, về quê cũng được, dù sao cũng ở chung với nhau, không phải sao?” Chung Linh cảm nhận được tính nghiêm trọng của sự việc.
“Anh biết em đưa nhân sâm cho Trương Manh rồi. Anh cứ nghĩ là em mong anh có thể lên chức.”
Chung Linh bị dọa thật rồi.
“Chuyện đó... Em đâu có nói gì với Trương Manh đâu. Mà sao anh biết vậy?” Chung Linh biết rằng anh không thích như vậy.
“Anh thấy túi cô ấy lộ ra mấy cái rễ nhân sâm.” Thì ra là vậy. Mắt của anh thật tinh quá!
“Chuyện nghiêm trọng lắm hả? Anh muốn giải ngũ sao?” Chung Linh biết chuyện này đối với anh là như thế nào.
“Không phải. Nhưng mà gần đây ai cũng bàn luận về chuyện cấp bậc, nếu như cấp bậc có được không giống như những gì mình mong đợi thì chắc sẽ có nhiều người lựa chọn giải ngũ. Bởi vì đến một tuổi tác nhất định, đến một cấp bậc nhất định, chuyện thăng chức sẽ bị hạn chế.” Thì ra là như vậy, Chung Linh thật sự giật mình.
Sau một tiếng đồng hồ, bộ phim cũng đến hồi kết. Thật ra hai người cũng không để tâm đến bộ phim lắm, có thể hẹn hò ấm áp như vậy thật không dễ dàng gì. Nhưng bộ phim tiếp theo lại khiến Chung Linh ngồi không được yên, vì đ là một bộ phim mà phụ nữ tốt không nên xem.
Chu Bảo Cương thì vừa xem phim vừa nhìn qua Chung Linh xem cô đang làm gì. Phim chưa chiếu được mười phút đã vào chủ đề chính. Qua một hồi nữa thì chỉ còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ. Phòng chiếu bóng cũng không còn tiếng nói chuyện, xem ra bộ phim này được hoan nghênh hơn bộ phim khi nãy nhiều.
“Này anh, chúng ta đi thôi, thiệt đấy!”
Lúc vách ngăn kế bên bắt đầu phát ra một hồi tiếng rên rỉ, Chung Linh thật sự là không thể nào khống chế bản thân được nữa.
Chu Bảo Cương nhìn vẻ ngại ngùng của vợ mình, cũng không nói tiếng nào, nhưng Chung Linh lại thấy khóe miệng anh đang cong lên.
Cầm lấy áo khoác, hai người đi khỏi phòng. Chung Linh nắm chặt vạt áo của ông xã, cúi thấp đầu đi. Cô sợ lúc đi ra