Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
ngoài sẽ nhìn thấy gì đó không phải.
Ra bên ngoài, Chung Linh mới phát hiện ra không khí bên trong thật là hết nói nổi. Đây là loại phim gì vậy, cần phải dọn dẹp mới đúng chứ!
“Chúng ta về nhà đi!” Mặt Chung Linh vẫn còn nóng.
“Phim không hay à?” Chu Bảo Cương không chịu buông tha vợ.
“Anh cố ý phải không? Biết là có loại phim này?” Chung Linh thẹn quá hóa giận.
“Ha ha...” Chu Bảo Cương không trả lời, chỉ cười.
Trên đường về nhà hai người cũng không nói gì. Nhờ vào chút ánh sáng từ đèn xe, Chung Linh nhìn qua Chu Bảo Cương, không biết là anh đang như thế nào nhỉ?
Nhìn ông xã, lại so với diễn viên chính trong bộ phim hồi nãy, anh ta đâu có được bằng chồng mình đâu. Thân hình không bằng, cả nước da màu đồng của chồng cũng quyến rũ chết người.
Đột nhiên, xe rẽ vào một khúc cong, ngừng lại.
“Sao vậy?”
Chu Bảo Cương ngã ghế phụ xuống, đè lên vợ.
“Cả tối nay không phải em đang quyến rũ anh sao? Giờ anh sẽ cho em được toại nguyện.”
Vừa nói anh vừa quay cửa kính xe lên, khóa cửa xe lại. Chung Linh ngây ngốc, thân thể bị giữ chặt.
“Em đâu có!” Thật oan uổng cho cô quá, cô có nói gì đâu.
“Em có. Đừng có nói xạo, nếu không tội thêm một bậc!” Chu Bảo Cương cực kỳ cương quyết.
“Đừng mà... chỗ này không được...”
Chu Bảo Cương dứt khoát, nâng chân của Chung Linh lên. Cả buổi tối nay, anh đã muốn làm như vậy.
“Lần sau sẽ nghe theo em.”
Đàn ông vào những lúc này thật không có nhân tính. Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, chuyện bất ngờ như vậy lại khiến cho Chung Linh thêm phần hứng thú. Hèn gì có người thích ‘rung xe’ đến vậy, thật sự là rất khác biệt.
“Em thật sự rất ngon mắt.”
Mất nửa ngày Chung Linh mới phản ứng lại, sau đó hiểu ra, ra sức bấm vào mông chồng một cái.
“Hứ... anh đúng là cần phải chỉnh đốn lại.”
Giữa chốn đồng không mông quạnh, Chung Linh cũng không quan tâm nữa, vứt bỏ đi những gò bó, nương theo tiếng va chạm, sự rung động của chiếc xe.
Trong xe truyền đi tiếng rên rỉ của phụ nữ, tiếng thở hổn hển của đàn ông.
Cuối cùng thì cấp bậc quân hàm cũng được quyết định, Vương đội trưởng là thượng tá, Chu Bảo Cương là trung tá, còn Vương Duệ và Châu Khải là thiếu tá. Coi như tất cả đều vui vẻ! Trên mặt mấy anh cũng giãn ra nét cười.
Trường tiểu học của Chung Linh cuối cùng cũng để cho Vu Nhã Tĩnh bao thầu cơm trưa. Cô còn tìm thêm một người phụ việc, mới bắt đầu mà đã có khá nhiều người đến đặt cơm. Chung Linh và Hàn Minh Minh cũng đến giúp đỡ. Không chỉ có hai cô mà mấy chị em trong các gia đình quân nhân khác cũng đến đỡ đần.
Tuy nói rằng Vu Nhã Tĩnh là kiếm tiền, nhưng đối với những người từ bên quân đội đến, cô chẳng thu một đồng tiền cơm.
Bạn nhỏ Chu Lăng Vân đáng yêu lanh lợi, lúc ở cùng với đám bạn đồng lứa trong nhà trẻ náo loạn như là cá gặp nước vậy. Vào mùa thu, trường học mở đại hội thể thao. Chung Linh dẫn lớp của mình đứng thành một hàng, ngẩng đầu nhìn sang phía con trai. Cô trông trẻ của lớp Chu Lăng Vân và Vương Hạo Đình đã thay đổi. Con trai cô hôm nay mặc một cái quần yếm, đầu đội một cái nón rộng vành. Bây giờ thằng nhóc cảm thấy chiến sĩ rất oai phong, nhưng Chung Linh thì lại buồn bực, nhóc con còn vác theo cây súng gỗ mà ba Chu Bảo Cương làm cho, nói cái gì mà súng trường bắn tỉa gì đó, thằng bé muốn làm tay súng thiện xạ. Vương Hạo Đình cũng vác theo một cây, đội mũ cũng không khác Chu Lăng Vân là mấy, quả thực nhìn hai đứa y chang như sinh đôi vậy.
“Mọi người xem kìa!”
“Còn chị thì sao?” Vu Nhã Tĩnh muốn xác nhận một chút với Chung Linh xem cách nghĩ của mình chính xác tới đâu.
“Chị cũng không biết, có thể do cả hai khác biệt nhau quá nhiều mà lại cảm thấy đôi bên hấp dẫn thì sao!” Chung Linh có nói gì cũng không phải, chuyện giữa nam và nữ ai có thể nói rõ ràng được chứ.
“Em có nghe có một câu như vậy, “hảo hán vô hảo thê, lại hán thú hoa chi.” (1) Hàn Minh Minh thấy thật không công bằng, thật tiếc cho mỹ nam quá.
“Câu này là chị nói mà. Nhưng, cô cảm thán như vậy là nói cô là hoa đẹp, hay nói Vương Duệ nhà cô là hảo hán hả?”
Ha, Chung Linh cho rằng câu hỏi này rất có sức mạnh nha.
“Hứ, chúng em là trai tài gái sắc!” Hàn Minh Minh vẫn là cho rằng chồng của mình là nhất.
Ba người phụ nữ vừa rửa chén vừa bàn luận chuyện của người khác. Đến khi dọn dẹp xong, Chung Linh và Hàn Minh Minh đi về phòng làm việc ở phía trước. Đột nhiên, hai cô nghe thấy tiếng cãi nhau truyền ra từ một phòng học. Chung Linh và Hàn Minh Minh liếc nhìn nhau một cái, hai người không hẹn mà cùng đi qua bên đó.
“Cô...” Là giọng của Lưu Văn.
“Tôi như thế nào.”
Chung Linh và Hàn Minh Minh cuối cùng cũng nhìn thấy, là Lưu Văn và bạn gái của anh ta, hai người đang đâu đầu vào nhau, ngôn ngữ thông dụng chính là đánh lộn.
Dáng vẻ của hai người cũng thật nhếch nhác. Tóc của Ngô Xuân Hồng tán loạn, khóe mắt bầm xanh. Dáng vẻ của Lưu Văn còn thê thảm hơn, quần áo rách hết, khóe mắt cũng bầm đen, trên mặt còn có vết cào, so với Ngô Xuân Hồng còn thê