Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
ái táo trong tay anh mắc cỡ nào. Thật ra có rất nhiều chuyện mà Chu Bảo Cương có thể cũng không chú ý, hoặc có thể nói là không để ý. Thức ăn và thức mặc của Chu Bảo Cương, Chung Linh đều chọn thứ tốt nhất, như là trái cây dùng hàng ngày, trà lá mà anh mang đến bộ đội, hay là đế lót giày... đều là những thứ tốt nhất. Chung Linh tiêu tiền cho chồng còn nhiều hơn cho con nữa. Thứ Chung Linh để ý nhất chính là sức khỏe của chồng, còn với con trai chính là giáo dục.
“Con muốn ra ngoài chơi.”
Chu Lăng Vân không dám làm mình làm mẩy trước mặt bố mẹ nên chỉ có thể trốn ra ngoài.
“Ừm, nhưng đừng đi xa quá nhé.”
Chung Linh vội vàng dặn dò con trai.
Thấy xung quanh không có người, Chung Linh nhẹ nhàng ngồi vào trong lòng của Chu Bảo Cương. Chu Bảo Cương cũng thuận thế mà bỏ cái chân đang đặt trên trà kĩ xuống, chờ đợi Chung Linh chủ động thân mật.
Cũng lâu lắm rồi nha, điều này đối với anh thật chẳng khác nào một sự hành hạ đầy đau khổ vậy. Tuy rằng giữa ban ngày ban mặt cũng chẳng thể làm được gì, nhưng mà, có chút gì làm dịu cơn đói cũng tốt.
Không khí mờ ám bao lấy hai người. Trước tiên, Chung Linh cực kỳ nhẹ nhàng thăm dò, khiêu khích anh, sau đó, cô nhiệt tình quên mình mà thâm nhập. Vào lúc hơi thở của Chu Bảo Cương càng lúc càng nặng nề, cô nhanh chóng rút quân. Nhưng mà, theo tính cách của Chu Bảo Cương thì đâu thể dung tha cho hành vi càn rỡ đó của cô! Anh ghìm chặt gáy của bà xã, hôn xuống thật sâu.
“Đội trường!”
Là Châu Khải.
Chu Bảo Cương nghe có tiếng người đến, phản xạ có điều kiện, nhanh chóng đứng dậy, quên mất tiêu luôn bà xã yêu đang ngồi trong lòng mình.
“Em không sao chứ?”
Chu Bảo Cương vội vàng đỡ bà xã của mình dậy, vừa dáo dác nhìn về phía cửa. Dáng vẻ đó cứ như là sợ chết khiếp bị người khác nhìn thấy cảnh vừa rồi vậy! Không biết là bởi vì anh không muốn trở thành trò cười cho các anh em hay là sợ tổn hại đến sự uy nghiêm của mình nữa đây.
Tóm lại là, Chung Linh tội nghiệp bị ngã xuống đất, tâm tình như đưa đám, ngỗn ngang đủ vị. Lần đầu tiên, cô oán giận trợn trừng mắt nhìn về phía ông xã mình.
“Em có chứng nhận đấy.”
Chu Bảo Cương nhất thời nghe không hiểu, ngẩn người ra.
“Chị dâu có chứng nhận gì?”
Châu Khải tò mò hỏi.
“Chứng nhận kết hôn.”
Chung Linh phát bực với cái người phá đám giây phút thân mật của hai vợ chồng họ, trả lời cũng không dịu dàng.
Lúc này Chu Bảo Cương mới hiểu ra những gì bà xã mình nói, nhịn không được ha hả cười lớn. Thì ra là bà xã nhỏ bé của mình đang trách anh, bọn họ là vợ chồng hợp pháp đó, còn sợ cái gì nữa chứ?!
“Sao vậy?”
Châu Khải có biết nội tình trong chuyện này đâu nên chỉ có thể nhìn Chung Linh đi vào trong phòng, sau đó hạ giọng hỏi Chu Bảo Cương.
“Không có gì.”
Làm gì có chuyện Chu Bảo Cương đem mấy cái chuyện đó chia sẻ cho chiến hữu biết chứ.
Sau một hồi, có thể là biết được hổ trong núi đã đi rồi nên Chu Lăng Vân liền quay về nhà. Chung Linh nhìn con trai của mình, cái đứa nhóc này, đi ra ngoài chưa được bao lâu mà khi về nhà đã biến thành chẳng khác gì một đứa trẻ hoang dã vậy.
Chu Lăng Vân mặc chiếc áo bông đem từ nhà nội về, bên ngoài còn khoác thêm một cái áo khoác màu xanh quân đội, đầu đội mũ len. Đôi bao tay bằng len bà nội làm cho nó cũng chẳng còn trên tay, mà vắt về phía sau chẳng khác nào sợi thừng được bện từ len. Hai gấu tay áo cũng bẩn cực kỳ, chắc chắn là toàn bộ nước mũi thằng nhóc đều quẹt lên đó hết.
Chung Linh dùng tay đỡ lấy trán, sao mà lại biến thành như vậy chứ? Cô rõ ràng là đã đeo bao tay cho đứa nhóc này rồi mà! Suốt ngày chỉ biết theo Vương Hạo Đình và mấy đứa nhóc chơi bắn bi, đôi tay nhỏ của thằng bé bị cóng đến đỏ hết cả lên rồi, mà lại còn đen xì nữa chứ, có rửa thế nào cũng không sạch. Thậm chí còn có dấu hiệu bị nứt da nữa!
Chung Linh vừa tức giận vừa xót con, nhưng mà cô cũng chịu bó tay. Xem ra chỉ còn có thể trông cậy vào cách tìm một thứ gì đó để kiềm chế thằng nhóc lại. Nhưng ngay sau đó cô lại bực bội suy nghĩ, đáng ra phải nghe lời bà nội của thằng bé, đem tóc của nó cạo thành hình quả đào luôn, nghe nói làm vậy thì tính nghịch ngợm sẽ theo đó mà mất đi. Lúc đó, bản thân cô cảm thấy kiểu tóc đó quá buồn cười nên mới kiên quyết không đồng ý, nếu không thì đã thử ngay lập tức rồi!
...
Dù là trong thời đại nào, từ trước đến nay, các cán bộ làm việc trong cơ quan của Đảng và Chính trị hoặc là trong quân đội đều luôn luôn vô cùng cảnh giác với hai vấn đề: tác phong trong cuộc sống và tham ô hủ bại. Có điều là, hai vấn đề này bình thường đều luôn có liên quan đến nhau. Nhưng mà, ở trong quân đội thì tình cảnh này sẽ không thể nào xảy ra. Thứ nhất, chính là thời gian không cho phép. Vì thế nên Chung Linh không hề lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Bởi vì, việc Chu Bảo Cương có thể nhìn thấy sinh vật sống giống cái cũng rất hạn chế nữa là. Mà cái còn lại cũng không cần lo lắng, anh ấy cũng chẳng quan tâm đến chuyện tiền bạc.
Hiện tại là một thời kỳ rất là nhạy cảm. Lúc này đáng nhẽ phải công bố người được chọn cho chức đạ