Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

i đội trưởng rồi, nhưng mà, vì đang sự bắt đầu của một đợt phản hủ mới nên cũng chỉ có thể để cho phó đội trưởng giữ quyền thay đội trưởng.
Công việc phản hủ lần này rất được coi trọng, cấp độ của công việc cũng được tăng lên. Nói tất cả mọi người trong đại đội đều cảm thấy bất an cũng không phải, nhưng cũng chẳng sai khác là bao nhiêu. Đại đội này trực thực bộ đội, những trang bị thường ngày, tiếp tế hậu cần, thậm chí là phúc lợi của đội viên cũng là cao nhất. Nếu như nói có người nào đó táy máy tay chân thì có thể nghĩ rằng, đó chính là do yếu điểm của bản tính con người.
Mấy ngày sau, Chung Linh cuối cùng cũng phát hiện ra có điều gì đó không đúng, vẻ mặt của Chu Bảo Cương luôn có một vẻ trầm trọng không thể che giấu nổi. Chung Linh hy vọng có thể từ chỗ Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh lấy được chút tin tức gì đó. Các cô cũng đã sớm phát hiện tình hình hiện giờ có điều gì đó không đúng, nhưng mà miệng của mấy ông chồng rất kín, Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh rốt cục cũng chẳng thể biết được chuyện gì. Có lẽ là các anh sợ mấy cô lo lắng.
Nhưng mà mấy anh chồng càng làm như thế thì lại càng khiến cho Chung Linh lo lắng hơn.
“Nếu không thì chúng ta tìm đại tỷ Hà Vân hỏi xem sao?”
Hàn Minh Minh đưa ra một kiến nghị.
“Đúng đó. Chắc chắn chị ấy phải biết gì đó.”
Vu Nhã Tĩnh cảm thấy đây là một ý tốt. Vương đội trưởng đã bị điều qua quân khu nhưng tạm thời thì Hà Vân vẫn chưa bị điều khỏi trường học của các cô, tình báo bên ấy chắc chắn vừa nhanh lại vừa chính xác.
“Bây giờ là thời kỳ hết sức đặc biệt, không nên hành động thiếu suy nghĩ. Chúng ta làm việc gì cũng có rất nhiều người nhìn vào, chẳng lẽ các em muốn có người đoán rằng chúng ta đã ngồi không yên rồi sao? Vậy khác nào lấy phân trét lên người chồng mình chứ?”
Sự từng trải của Chung Linh so ra khá là phong phú. Nghe cô nói như vậy, hai người phụ nữ còn lại cũng bình tĩnh lại.
Mặc dù Chung Linh ra vẻ trấn tĩnh nhưng cũng không che giấu được hết vẻ lo lắng của cô. Hàn Minh Minh và Vu Nhã Tĩnh cũng biết, chồng của họ và chồng của Chung Linh như là anh em ruột thịt vậy. Nếu như Chu Bảo Cương bị kéo đổ thì, vua triều nào thần triều nấy, cho dù là Châu Khải và Vương Duệ không bị liên lụy thì cũng rất khó có thể phát triển được. Bây giờ không chỉ có mỗi cơn bão phản hủ, mà thêm vào đó còn phải đợi việc chọn người kế nhiệm chức đại đội trưởng được quyết định. Thời cuộc lại càng thêm mù mờ.
Mấy ngày sau, Chu Bảo Cương mang gương mặt lo lắng đến tiều tụy trở về nhà. Chung Linh nhìn sắc mặt của anh, vội vàng hỏi.
“Sao rồi? Xảy ra chuyện gì rồi ư?”
Chung Linh nhận lấy quần áo anh đưa qua.
Chu Bảo Cương cũng không trả lời vợ ngay lập tức, anh trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới cẩn thận hỏi một câu.
“Nhà chúng ta có tiền lắm phải không?”
Chu Bảo Cương cẩn thận nhìn nét mặt của vợ, hy vọng cô sẽ không hiểu lầm. Dù đây là công việc của anh nhưng giờ lại dính líu đến chuyện nhà, ít nhiều anh cũng cảm thấy hổ thẹn với vợ.
“Nhà chúng ta có thể coi như là cũng có tiền, hàng năm đều có khoản thu vào. Trừ đi lợi nhuận từ trại chăn nuôi, còn có lợi nhuận từ công ty vật liệu xây dựng và xưởng thuốc nữa. Nếu như muốn con số cụ thể thì em cũng chưa từng tính qua, nhưng trong nhà có mấy cuốn sổ tiết kiệm, anh có muốn xem không?”
Chung Linh cố gắng trả lời cặn kẽ cho chồng, tất nhiên cô cũng chẳng có nghĩ vì Chu Bảo Cương muốn nắm quyền tài chính trong nhà nên mới hỏi đâu, nhất định là anh đã gặp phải chuyện gì đó rồi.
“Không cần đâu, anh chỉ cần biết vậy là được rồi. Đúng rồi, lúc năm hết tết đến những người tặng quà cho nhà mình có nhiều không? Lễ vật có đắt lắm không?”
Chu Bảo Cương hơi lo lắng về chuyện này. Nếu như trong nhà có khách thì chắc chắn là do Chung Linh tiếp đãi. Tặng quà khi năm hết tết đến cũng là truyền thống từ trước đến nay, có khi sẽ có món quà tương đối quý trọng. Nếu như không chú ý thì có thể sẽ biến thành chỗ sơ hở cho người ta mất.
“Anh yên tâm, nhà chúng ta trước giờ không nhận lễ vật. Đây là quy củ của trung đội hai. Em cũng đã nói từ trước với Hàn Minh Minh và Vu Nhã Tĩnh rồi, các cô ấy cũng làm như thế. Dù cho có đến nhà đại đội trưởng thì chúng em cũng chỉ cầm theo chút đặc sản quê nhà thôi, không có gì đáng tiền hết.”
Chung Linh trả lời một cách tỉ mỉ, chắc chắn là không có chuyện gì ngoài ý muốn.
Chung Linh rất coi trọng chuyện này, thứ nhất là vì cái danh. Nếu như muốn bản thân mình và chồng có được tiếng tốt với mọi người thì chuyện này rất quan trọng. Không thể để lộ ra vẻ bất đồng với người khác, cũng không thể thông đồng làm bậy được. Thứ hai là vì cái lợi. Cho dù là Chung Linh không tự kiếm tiền thì cuộc sống của bọn họ cũng không tệ, tội gì phải cầu thứ tiền tài bất nghĩa đó chứ?
“Em đừng có quá lo lắng.”
Chu Bảo Cương chỉ có thể an ủi vợ như vậy.
Chung Linh biết anh sẽ không nói quá nhiều thứ với cô, cô đành đi nghe ngóng từ người khác.
Không lâu sau đó, Hàn Minh Minh và Vu Nhã Tĩnh đã đến. Chắc là biết rằng Chu Bảo Cương có nhà nên hai cô kéo Chung Linh ra ngoài, n