Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

hỏ tiếng hỏi.
“Cái vị nhà chị đã nói gì rồi?”
Vu Nhã Tĩnh thái độ khác thường mở miệng trước. Hàn Minh Minh cũng nôn nóng nhìn Chung Linh.
“Không có gì, sao vậy? Hai em đã nghe gì rồi?”
Chung Linh nghĩ chắc là hai cô cũng biết một chút tình hình gì đó.
“Vị nhà em chẳng nói gì cả, nhưng mà lại lén nghe được người khác nói, nói rằng bây giờ đang khởi xướng công cuộc dẹp bỏ cái hủ bại và đề cao sự liêm chính (3). Những lãnh đạo quan trọng trong đội, chỉ cần nhà có điều kiện tốt thì đều sẽ bị chú ý, hơn nữa còn có cái gì mà thời hạn cuối cùng nữa.”
Giao thiệp của Hàn Minh Minh rộng, biết nhiều hơn so với Chung Linh và Vu Nhã Tĩnh một chút, nhưng cũng chỉ là những tin tức bên lề. Tin tức như thế này đối với Chung Linh mà nói thì cũng không có ích lợi gì.
Buổi tối cực kỳ yên tĩnh. Sau khi Chung Linh chỉ bài xong cho con trai đã để cho thằng nhóc đi ngủ từ sớm. Thằng nhóc nghịch ngợm này có một điểm đặc biệt khiến cho mẹ nó rất biết ơn, đó chính là nó đi ngủ khá sớm và ngủ rất sâu. Điều này chủ yếu là bởi vì ban ngày nó chơi quá mệt rồi, hơn nữa cả buổi trưa nó cũng không ngủ. Cũng may là hiện giờ Chung Linh còn thấy mình còn trẻ, nếu như thêm vài năm nữa thì, đứa trẻ nghịch ngợm này dễ hành cho người khác mệt chết cũng nên.
Chu Bảo Cương nằm trên giường xem tivi, không biết là anh có để ý xem hay không mà suốt cả đêm cũng chẳng nói chuyện gì. Chung Linh biết là trong lòng anh có chuyện.
“Chúng ta có cần đi kiếm người giúp không?”
Chung Linh thử dò hỏi Chu Bảo Cương. Cô nghĩ, không chừng có thể ở bên trên biết được tin tức gì đó chăng, ví dụ như từ bên Ngô Chí Viễn chẳng hạn.
Nhưng nghe xong lời Chung Linh nói, Chu Bảo Cương liền nhìn chằm chặp vào cô mà nói.
“Em yên phận một chút cho anh. Người ngay không sợ bóng nghiêng, anh sẽ không đi tranh thủ quan hệ cửa sau đâu. Cho dù có phải về nhà làm ruộng thì anh cũng không đi cầu cứu người khác đâu, em đem mấy cái suy nghĩ đó nuốt vào trong bụng đi.”
Chu Bảo Cương nói những lời này với ngữ khí cực kỳ không tốt, khỏi cần phản bác.
Đây là lần đầu tiên Chung Linh bị chồng mình đối xử như thế, cảm giác cứ như là anh đã biết từ trước cô là một người vô cùng thấp hèn vậy. Điều này làm cho cô rất giận. Nhưng cô cũng không thể không thừa nhận rằng Chu Bảo Cương quả thực là một người rất chính trực, anh sống rất ngay thẳng. Bảo vệ cái sự chính trực này của anh, không phải là việc trước giờ cô vẫn làm hay sao?
“Em biết rồi, anh đừng để ý quá. Là anh không có lòng tin vào bản thân hay là không có lòng tin với em chứ?”
Chung Linh không bao giờ cản chân của chồng, cô đã cẩn thận từ trước khi đi tùy quân rồi, nếu không thì làm sao mà dễ dàng bỏ qua cho cái sự lớn lối quá thể của Lâm Mỹ được chứ!
Chu Bảo Cương biết là lời nói của mình có phần hơi nặng, nhưng anh cũng không thể xuống nước để xin lỗi cô được, anh chỉ có thể lặng im nhắm mắt lại.
Chung Linh biết bây giờ không phải là lúc tranh hơn thua với chồng mình. Trước mắt có thể anh chẳng nói gì cả, nhưng Chung Linh hiểu đây là thời gian khó khăn nhất của anh. Tâm tình của anh không được tốt, cực kỳ lo âu, thậm chí còn nổi giận với cô, đây là chuyện trước giờ chưa từng có. Nhưng điều này cũng chứng minh rằng anh coi cô là người thân thiết nhất của mình.
Mấy ngày này, Chung Linh suốt ngày vì chồng mà lo lắng. Mặc dù là cô rất để ý đến sự phát triển của sự tình nhưng Chung Linh lại không nghĩ đến sự việc lại có liên quan đến mình: cô được mời đến phòng tiếp khách của đại đội trưởng một chuyến, có vài chuyện cần phải cùng cô nói cho rõ.
Nếu như là chuyện ở trong quân ngũ, Chung Linh tuyệt đối không biết, mà cũng không thể biết được. Công tác bảo mật ở đại đội này rất tốt. Vậy thì là chuyện trong nhà rồi! Cô tiếp tục suy nghĩ kĩ càng một chút, nhất định là có liên quan đến cơn bão phản hủ gần đây. Nghĩ đến điểm này, Chung Linh không thể không dùng đến 120% tinh thần để đối diện.
Phòng tiếp khách không lớn lắm, Chung Linh bước vào đã nhìn thấy có ba người ở trong. Từ quân hàm cô có thể nhận ra một người là trung tá, một người là thượng tá và một người là đại tá. Từ cấp bậc cũng có thể phân định rồi, có thể nói, ba người này rất có khả năng là nhân vật mấu chốt quyết định vận mệnh sau này của ông xã cô. Bây giờ Chung Linh cảm thấy vô cùng khẩn trương, nếu như cô không phải là một người đã từng trải qua nhiều chuyện thì chắc nãy giờ chân cô đã nhũn ra vì sợ rồi. Thật may mắn!
“Cô là vợ của Chu Bảo Cương, Chung Linh phải không?”
Một người trung niên nhìn có vẻ rất điềm đạm, cấp bậc trung tá, nhưng so tuổi tác thì có thể còn lớn hơn Chu Bảo Cương ít nhất mười tuổi.
“Vâng, tôi là Chung Linh.”
Chung Linh lễ phép mỉm cười đáp lại. Sau đó cô ngồi xuống theo chỉ dẫn của người đó.
“Chúng tôi cũng sẽ không vòng vo với cô nữa. Sở dĩ chúng tôi mời cô đến đây chắc cô cũng biết rõ nguyên nhân chứ?”
Cái người đang nói kia chắc chắn là sắm vai xấu rồi. Ông ta cấp bậc thượng tá, đeo mắt kính, không biết là vì vấn đề về mắt hay là trước nay ông ta thích híp mắt lại nữa. Chu