Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
bao nhiêu trung tá hả? Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi là nhận ra cô rồi đó.”
Chung Linh lườm cô nàng một phát. Hàn Minh Minh cũng phán ứng nhanh chóng, liền quay đầu chạy ngay về nhà.
Chung Linh nhìn bộ dáng của cô nàng, thiệt là y chang đứa con nít mặc trộm quần áo người lớn.
Cuối cùng thì Hàn Minh Minh cũng thay xong quần áo. Hai người liền giấu tóc vào trong mũ, ấn cho xẹp xuống.
Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng xe, hai cô vội vã chạy ra ngoài. Nhưng mà,
Hai người từ trên xe bước xuống,
Là...
Chu Bảo Cương và Vương Duệ!
Trong giây phút đó cả Chung Linh và Hàn Minh Minh đều hóa đá.Khỏi cần nói đến việc chắc chắn là Tiểu Vương đã bán đứng hai cô, chỉ cần nhìn bộ quần áo trên người thì hai cô cũng khó chối nổi.
Nhìn thấy Chu Bảo Cương oai phong lẫm liệt bước từ trên xe xuống, Chung Linh thiệt sợ chết mất thôi!Thấy anh từng bước từng bước đi qua đây, Chung Linh nghĩ mình phải tự cứu lấy bản thân mới được, không thể chết đứng như Hàn Minh Minh bên cạnh được.
“Anh, em có thể giải thích.Là thế này, em và Minh Minh muốn đi luyện tập thân thể, à không.. là luyện bắn súng, vì thế mới kêu Tiểu Vương đến đón tụi em.Cô nói đi chứ!”
Chung Linh huých Hàn Minh Minh một cái thì cô nàng mới có phản ứng lại. Không thể lại đứng góc tường tiếp được, đến giờ này chân của cô còn nhừ lắm đây!
“Vâng, đúng là như thế!”
Chung Linh đứng ở mép giường, quần áo trên người cũng chưa kịp thay ra, nhìn y chang một cậu nhóc 14, 15 tuổi vậy, dáng người thật gầy yếu.Bộ quân phục của Chu Bảo Cương khi khoác trên người cô lại có một phong vị thật khác biệt.
“Em nói anh nên trừng phạt em thế nào đây?”
Chu Bảo Cương cài then cửa, kéo rèm cửa sổ, từng bước từng bước áp sát Chung Linh.
“Cái này thì phạt em qua bên con là được.”
Chung Linh nghĩ như vậy thì có thể cùng ăn cùng ở với con trai rồi.
Khi nói ra câu này, thân thể cô đã bị ép sát vào tường.
“Để cùng ăn cùng ở với binh lính?”
Chu Bảo Cương tưởng tượng đến bộ dáng của mấy cậu lính khi nhìn thấy bà xã của mình sẽ như thế nào, ánh mắt anh lại càng thêm sắc bén.Anh kéo lấy mũ của cô, nhất thời mái tóc của cô xõa bung xuống.
Chu Bảo Cương chẳng biết hình dung cảm giác này như thế nào, bây giờ, anh chỉ muốn làm một chuyện.
“Không phải, em không phải.. ưm”
Chưa dứt lời thì đôi môi của cô đã bị Chu Bảo Cương khóa lại.Anh đã đi hơn hai tháng rồi, cô cũng nhớ anh nhiều lắm! Còn anh làm sao mà không nhớ cô được chứ! Nhưng mà hôm qua bị thằng con làm anh tức quá trời.
Bây giờ vẫn còn một chút thời gian, lại nhìn thấy Chung Linh mặc quần áo của mình, thật là giày vò anh quá.Cái này chính là ‘trong lòng ngứa ngáy khó mà nhịn nổi’ sao?
Chung Linh bị ông xã ép vào tường, dần dần cô cũng chìm đắm theo anh. Nhưng mà bóng dáng của con trai lại chợt lóe lên trong đầu.
“Không được, anh thả con ra đã.”
“Mơ tưởng!”
Chu Bảo Cương giữ chặt lấy hai cánh tay đang giãy giụa của Chung Linh rồi kéo lên trên đỉnh đầu của cô. Cô không nói còn tốt, vừa nhắc đến con trai là Chu Bảo Cương càng cảm thấy anh nên giáo huấn lại thật cẩn thận người phụ nữ này mới được. Cái này gọi là thay trời hành đạo!
Tay của Chu Bảo Cương di chuyển nhanh chóng, chốc lát liền rút sợi dây Chung Linh dùng để buộc lưng quần ra, trói tay cô lại.
“Á! Anh làm gì vậy?”
Chung Linh hơi sợ hãi, chuyện này không vui rồi. Tuy rằng tay của cô bị trói không chặt nhưng cũng giãy không ra.
“Em phải được dạy dỗ lại.”
Chu Bảo Cương thì thầm bên tai Chung Linh, sau đó anh ngậm lấy vành tai của cô. Nhất thời cô như cảm thấy toàn thân có một dòng điện chạy qua, đôi chân cũng từ từ mềm nhũn.Người ta đều nói ‘tiểu biệt thắng tân hôn’, Chung Linh cũng bắt đầu nhiệt liệt đáp lại nhiệt tình của ông xã. Bộ quân phục trên người cô bị kéo ra, để lộ ra mảng da thịt trắng ngần,chiếc quần bị Chu Bảo Cương rút dây ra đã sớm trượt xuống, bây giờ cũng chẳng rõ tung tích. Chiếc mũ lính của Chu Bảo Cương đã bị quăng lên bàn từ lúc nào, bộ quân phục đang mặc trên người khiến anh thật oai phong anh tuấn.Hóa ra còn có chứng nghiện đồng phục nữa, vậy mà sao trước giờ cô lại không biết cơ chứ?!
Chung Linh vòng đôi tay bị trói về phía sau cổ Chu Bảo Cương, cô đẩy anh về phía mình rồi ấn xuống một nụ hôn. Hành động này làm anh cười khẽ.Anh nâng cặp đùi của Chung Linh lên, trực tiếp xông vào.Hai người khoan khoái khẽ thở ra.Chu Bảo Cương chầm chậm di chuyển, sau đó lại mãnh liệt công kích.
Thấy mình bị ông xã trêu đùa như vậy, Chung Linh làm sao mà cam lòng được. Cô đang muốn phản kích thì,
“Điện thoại!”
Chung Linh nhắc nhở Chu Bảo Cương, vừa đúng lúc ngăn được một trận tiến công mới của anh.Chu Bảo Cương ôm lấy cô vợ quần áo xốc xếch của mình vào lòng, hai người cùng ngồi lên cạnh bàn, thân thể chẳng rời một tấc. Anh nhấc điện thoại,
“Đội trưởng, 30 phút sau họp.” – Là điện thoại của bên quân đội.
“Biết rồi.”Chu Bảo Cương đáp.
“30 phút?Vậy mà anh còn làm vậy nữa à?”
Chung Linh giận dỗi, như vậy coi