Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.
cho bọn họ một ngàn, còn cô mang đi hơn sáu ngàn, không tính tiền viện phí của Tiểu Vân. Hiện tại, trong tay cô có gần bảy ngàn. Chung Linh mang theo tiền mặt, Đinh Vinh đưa cô lên huyện.
“ Tiểu Linh, em mang nhiều tiền như vậy để làm gì?”. Đinh Vinh nghĩ nhất định là có vụ làm ăn mới rồi.
“ Em muốn mua nhân sâm.”
Đinh Vinh kì quái nhìn cô, mua nhân sâm là cỡ nào xa xỉ cơ chứ.
“ Em muốn bán?”.
Thứ này được không đó?
“ Không phải, em muốn lưu trữ.”
“ Vì sao? Không buôn bán ư?”
Đinh Vinh thật sự không rõ vì sao Chung Linh lại làm như vậy, đem tiền mặt biến thành tiền chết.
“ Em hiểu ý anh, nhưng đây là cơ hội khó có được, chờ thêm vài năm nữa, muốn mua cũng không mua được. Em phải lưu trữ, tương lai chắc chắn có tác dụng lớn.”
Đinh Vinh biết em dâu này là người có chủ kiến , sợ là có nói cũng chẳng thay đổi được quyết đinh.
“ Anh rể, mọi việc anh cứ xem mà làm, em đã đưa cho chị năm trăm rồi đó.”
“ Được rồi, anh đã biết. Em muốn đi thăm chồng ư?”
“ Vâng, học xong em sẽ đi, em lo lắng là làm sao trước khi đi nói với ba mẹ thế nào?”
“ Được rồi, em yên tâm, việc đó để anh.”
Lý Tiểu Vân rốt cuộc cũng trở lại nhưng mà sức khỏe vẫn còn yếu. Chung Linh ở bên hết lòng chăm lo cho Tiểu Vân. Không biết Lý Tiểu Vân cùng với Cao Thần nói chuyện thế nào nhưng hai người hiện giờ đang hẹn hò. Chỉ có một điểm kì quái đó là lúc 2 người ở chung, luôn là Lý Tiểu Vân đối với Cao Thân hô to gọi nhỏ, còn anh ta thì bày ra bộ dáng thật hưởng thụ, khiến cho Chung Linh cảm thấy nghi hoặc Tiểu Vân tại sao lại chấp nhận anh ta? Chẳng lẽ là vì muốn tra tấn, trả thù?
“ Chị Tiểu Linh, Cao Thần muốn mời chúng ta ăn cơm trưa, chị đi nhé.” May là Tiểu Vân ở trước mặt Chung Linh vẫn có bộ dạng của kẻ đang yêu.
“ Hai người một đôi, chị đi làm gì? Làm kì đà cản mũi à?”. Chung Linh cảm thấy buồn cười, nhưng thời đại này nó thế, cho dù là hai người yêu nhau nhưng mà nếu ra ngoài đường chỉ có hai người như thế cũng khiến người khác nghị luận. Ở trên đường, trừ phi là vợ chồng, nếu không thì không thể sánh bước cùng nhau, thậm chí có là vợ chông thì cũng chẳng bao giờ nhìn thấy cảnh nắm tay.
“ Đi đi mà! Mạc Hoằng cũng đi đấy!”
Thôi được rồi. Từ khi Tiểu Vân chấp nhận Cao Thần, cô cũng có vài lần gặp qua Mạc Hoằng, tuy không nói chuyện với nhau nhưng dù sao cũng coi là có quen biết.
“ Trên người các anh nồng vị quân nhân thật đấy”. Chung Linh thấy được ở trên hai người bọn họ bóng dáng của chồng cô, khiến cô càng nhớ anh hơn.
“ Vị quân nhân? Gì vậy?”. Mạc Hoằng rất hứng thú.
“ Nói đúng ra, nhìn phong cách của hai người là biết đã từng ở trong quân ngũ.”
“ Điều này có thể nhìn ra ư?”. Ngay cả Cao Thần cũng hiếu kì.
“ Ví dụ như, cách hai người ngồi, hai chân dang rộng, hai tay đặt trên đầu gối, đây là điển hình phong cách ngồi của quân đội, còn có cách hai người đứng, phương thức nói chuyện, giọng điệu đều có thể nhìn ra, hai người không để ý sao? Lúc hai người trả lời đều vô thức đề cao âm lượng, nội dung trả lời cũng ngắn gọn, rõ ràng.”
Nghe Chung Linh nói như vậy, lại nhìn lại cách ngồi của hai người đàn ông trong phòng, thật đúng là không sai chút nào, khiến Lý Tiểu Vân cười to.
“ Chị Tiểu Linh quan sát thật tỉ mỉ, nhưng mà tôi có một nghi vấn, tôi và Cao Thần gọi chị một tiếng chị Tiểu Linh, vậy rốt cuộc chị bao nhiêu tuổi?”
Đúng vậy, rõ ràng là tuổi cô không bằng hai người bọn họ, nhưng mà ai bảo cô là chị của Tiểu Vân cơ chứ?
“ Tôi sắp hai mươi.”
“ Cái gì? Không đến hai mươi? Em cứ nghĩ chị phải hai mốt, hai hai rồi chứ?”
Kinh ngạc nhất là Lý Tiểu Vân. Cô cảm thấy Chung Linh ổn trọng như vậy thì hẳn là lớn tuổi hơn cô, cho nên lúc chị ấy muốn nhận cô làm em gái thì cô đáp ứng luôn.
“ Chị so với em còn nhỏ hơn.”
Câu nói này hiển nhiên là lên án.
“ Tôi nghĩ tuổi mấy người cũng bằng, không thì không sai biệt lắm, ai biết được mặt mũi mấy người trẻ như vậy? Vậy mấy người bao nhiêu tuổi rồi?”
“ Em hai hai, Cao Thần cùng tuổi, còn Mạc Hoằng thì hai ba.
Chung Linh thấy hơi chút bất đắc dĩ, bình thường mà nói thì cô không thể nào mà nhỏ tuổi hơn cả ba người bọn họ được.
“ Nhưng tôi cảm thấy tôi xứng làm chị hơn.” Một câu này làm cho ba người ngồi đấy hết lời để nói luôn.
Khách sạn này thức ăn khá ngon, ví dụ như món rau xào ruột non, đậu hũ trộn, chân giò, cùng đậu giòn đều rất ngon. Chung Linh nghĩ điều này không phải là do nguyên liệu nấu ăn. Lúc này đậu hũ đều dùng nước chat, sau đó còn sử dụng cả thạch cao, tuy rằng làm như vậy thì đậu được nhiều hơn nhưng mà đậu không mềm, vị không ngon. Ngay cả vị thịt lợn cũng không giống, bởi vì lợn được nuôi bằng lương thực khác lơn được nuôi bằng thức ăn gia súc. Nhất là lúc này canh là canh loãng, không có đủ loại gia vị như sau này. Hương vị đồ ăn thời này chủ yếu là công phu của người đầu bếp.
Chung Linh vừa ăn, vừa bình luận tay nghề của đầu bếp, ba người kia càng nghe càng hiều được mấy món này rất ngon.
Ăn cơm xong, đươn