Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
ng quát lớn , đám cầm thú này khiến cho Chung Linh vừa sợ vừa xấu hổ nép sau lưng anh.
“ Được rồi, chúng ta mời chị dâu ăn cơm đi! Đi, đi căng tin thôi.” Hình Bân có vẻ thiện lương nhất, kêu gọi mọi người đi căng tin, còn Chu Bảo Cương thì mang theo Chung Linh đến nhà khách.
Nhà khách chỉ cách trường một bức tường. Thủ tục xong nhanh chóng, người tiếp tân đưa hai người lên một gian phòng, hành lang dài hơi tối, cửa phòng nào cũng giống nhau. Chung Linh nhớ đến một bộ phim, một cô dâu mới cùng chồng đi hưởng tuần trăng mật, ngủ nhầm với người khác chỉ vì cô ấy từ nhà vệ sinh trở về đi nhầm phòng, tuy rằng sau biết đó là cái bẫy nhưng ấn tượng của Chung Linh về điểm này khá sâu nên cô hơi lo lắng. Người tiếp tân mở cửa phòng rồi sau đó đi ra. Chu Bảo Cương để hành lý lên bàn, không có quay đầu nhìn Chung Linh. Lúc này cô mới phát hiện có điểm lạ, trên đường đến nhà khách, anh cũng không nói gì, cũng không nhìn cô. Có chuyện gì vậy? Tình địch xuất hiện, anh thay lòng đổi dạ?
“ Anh không thích em đến sao?” Chung Linh thử hỏi, hi vọng anh có thể đưa ra một câu trả lời thuyết phục. Một lúc lâu cũng không nghe thấy anh trả lời, nước mắt cô chảy tràn, tất cả cảm xúc từ trước đến này đều bùng lên trong lòng cô. Anh đem cô áp vào tường, nhìn cô chằm chằm, hai người rất gần.Tay cô để lên vai anh, anh nhìn người vợ nũng nịu trong lòng, nhất thời suy nghĩ lung tung, vợ anh rất đẹp, rất mềm mại, khiến anh chỉ cần nghĩ đến thôi là đã nhiệt huyết sôi trào, cứ nghĩ đến chỉ cần mất đi cô ấy thôi là anh cực kì đau lòng, chưa từng có người nào khiến anh để ý đến như vậy nhưng mà cô đã làm được, làm cho anh hãm sâu vào mà không thoát ra được.
“ Mạc Hoằng là ai?”. Chung Linh ngẩn cả người, tuy rằng cô trong sạch nhưng cô chưa từng có nghĩ tới là anh sẽ biết sự tồn tại của người này, cô cười bởi vì anh không có yêu người khác mà anh quan tâm cô, anh đang ghen. Nhìn anh, Chung Linh chỉ muôn cắn anh một cái. Kịch liệt hôn anh, lưỡi quét ngăn anh nói, hai tay ôm lấy cổ anh, vuốt ve cổ anh, má anh. Cô tựa như xà yêu, cả người quấn lấy anh, dùng tất cả các chiêu thức để hút khô anh.
Chu Bảo Cương được vợ yêu hôn nồng nhiệt như vậy, đã sớm vứt nghi ngờ và bất an ra sau đầu chỉ còn lại kích tình và nhớ thương. Xa nhau lâu như vậy làm cho hai người nhanh chóng gắn lấy nhau, quân phục của anh đã sớm cởi ra, cô không hề ngại ngùng mà vuốt ve khuôn ngực anh, cắn cắn cổ anh, rồi lại quay đầu hôn môi anh, khiến anh không có cả cơ hội thở dốc. Anh cũng đè cô vào tường, tay sờ vào trong áo, vuốt ve một bên mềm mại của cô…
“ Cốc cốc…” Có tiếng gõ cửa làm cho hai người vội vàng tách ra. Chung Linh nhanh chóng đứng vững, vừa sửa sang quần áo, vừa đi đến bên cạnh bàn mở túi hành lý ra. Là người phục vụ đưa nước đến, Chu Bảo Cương mang phích ra nhận, sau đó đóng cửa, khóa lại. Chung Linh nghe thấy thanh âm, biết anh đang còn muốn…Anh đặt phích nước nóng xuống, nhặt mũ treo lên giá áo, quay đầu lại thấy cô đang khẩn trương cúi đầu, kéo kéo dây túi hành lý.
“ Nói đi!”. Ngoài ý muốn là anh còn chưa tới ôm cô mà ngồi ở trên giường bày ra tư thế nghi vấn. Cô nghĩ đúng là người đàn ông nhỏ nhen, cô hàng ngày nhớ anh như vậy, không nói cho anh biết. Lấy lại dũng khí, cô quay đầu: “ Anh không nhớ em ư?”. Anh nhìn bộ dạng làm nũng của cô mà suýt không giữ được, nhưng dù sao anh cũng là một người đủ bản lĩnh nên bất sở vi động. “ Không được nói lảng sang chuyện khác.”
Chung Linh nhìn anh như vậy càng muốn trêu chọc anh: “ Nhưng mà em nhớ anh mới đến đây, ngồi ba ngày xe, ê cả mông.” Vừa nghe cô vì anh mà một đường vất vả, anh đau lòng. Nhìn cô mảnh mai như vậy, khẳng định là chịu nhiều vất vả, trước khi kết hôn bà mối đã nói qua với anh cô là một cô gái được chiều chuộng, tuy rằng sinh ra ở nông thôn nhưng ba là nhà giáo, me thì yêu chiều, cho tới bây giờ chưa từng chịu vất vả, trong lòng anh mềm xuống, giữ chặt tay cô, kéo cô xuống ngồi bên cạnh anh.
“ Em rất nhớ anh.” Lần này Chung Linh khóc thật sự, nhớ anh, thương anh, sợ mất anh, trong lòng giữ cảm xúc nhiều lắm, đến khí gặp anh mới dám biểu lộ, cô cứ ngồi thế ôm chặt cánh tay anh.
Thấy cô khóc, lòng anh dường như có gì đó sụp đổ, kéo người vợ nhỏ bé vào trong lòng an ủi. Một lúc sau, Chung Linh vừa sụt sịt vừa hỏi: “ Anh còn chưa nói là anh có nhớ em hay không?”. Cô còn chưa quên đề tài vừa rồi đâu. Anh không còn biện pháp nào khác, đành phải gật đầu. Thế này cô mới nở nụ cười: “ Vậy anh nhớ em lúc nào?”. Điển hình của kiểu một tấc lại tiến một tấc, có voi đòi tiên, anh không để ý đến cô nữa.
“ Được rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi, mọi người còn đang chờ đó.” Lại nói lảng sang chuyện khác, Chung Linh cũng không them so đo với anh, cô tìm khăn mặt,đang muốn đi ra ngoài thì dường như nhớ ra cái gì quay lại hỏi anh: “ Buổi tối, em một mình một người ngủ ư?”. Anh nghe xong lời cô hỏi mà cứ cười nhìn cô. “ Chỉ là em hơi sợ mà thôi.”
“ Anh có thể xin phép.”
Lúc ra ngoài, cô mới để ý có thể là anh đã hiểu lầm, cô thật sự sợ chứ không phải như anh tưởng đâu. Nhìn anh cười như