Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
áo động như vậy khiến cho mọi người đều ra nhìn coi. Vừa thấy tình hình thì mấy thím liền ngăn Chung Linh lại. Lúc này ba mẹ Hà Đông cũng đi ra, thấy con dâu họ Chu đang liều chết đánh con trai mình cũng đại khái đoán được chuyện gì, liền vội vàng đi lên khuyên giải.
“ Tiểu Linh à, có chuyện gì thì bình tĩnh nói.”
Là trưởng thôn, thôn lớn như vậy nhưng phía bên đông gáy bên tây cũng nghe được thế này thì trưởng thôn cũng biết, ngay cả hai lão Chu gia với vợ chồng Chu Bảo Cầm cũng đến. Chung Linh vừa thở dốc vừa khóc, hòn gạch trong tay vẫn nắm gắt gao.
“Làm sao vậy, Tiểu Linh?”. Bà Chu đi đến bên cạnh Chung Linh hỏi. Chuyện phát sinh náo động lớn như vậy thì thật khó coi nhưng cô lúc này không quan tâm được nhiều như vậy.
“ Ai biết cô ta phát điên cái gì?”. Hà Đông bị mất mặt, bị một người phụ nữ liều chết truy đánh làm cho cậu ta mất mặt trước toàn thôn nên cậu ta kiên quyết không thừa nhận mình sai.
“ Đừng cho là chồng tôi không ở nhà thì có thể khi dễ, chờ anh ấy về rồi, để xem anh ấy thu thập ngươi như thế nào!”
Chung Linh vừa khóc vừa kể sự tình, người chứng kiến cũng rất nhiều. Tóm lại mọi chuyện đều có nguyên nhân, nháo lớn như thế cô cũng không muốn nhưng cô không hối hận.
“ Đứa con chết tiệt này. Chú Chu à, Tiểu Đông nhà cháu không hiểu chuyện, cháu thay mặt nó xin lỗi chú.” Ba Hà Đông vội vàng đi đến trước mặt ông Chu nói, con trai làm việc như thế này, không ai đứng về phía mình được.
“ Cậu xem rồi làm đi.” Chu Xuân Lai hiểu được, Chung Linh bị khi dễ, chồng không ở nhà mà bị người trêu chọc, vũ nhục thì rất dễ bị mất lý trí. Phùng Trân cùng Chu Bảo Cầm hiểu được chuyện gì xảy ra thì lại tiến lên chiến đấu, hai người chẳng khác gì gà chọi, tức giận đến độ tóc dựng thẳng đứng. Ông Chu cùng Đinh Vinh phải lôi kéo mới về được.
“ Mẹ, chuyện này không trách được Tiểu Linh, trở về mẹ đừng nói nó.”
Chu Bảo Cầm rất đồng tình với tình cảnh của em dâu, chồng không ở nhà đã đủ khổ rồi mà còn…Nhưng việc này đối với Chung Linh và Chu gia cũng mất mặt, cho nên Chu Bảo Cầm lo lắng.
“ Không có việc gì, mẹ biết, mẹ sẽ không trách gì nó. Nó hiện tại chắc cũng khó chịu, con đi khuyên nhủ nó cái.”
Bà Chu cũng đau lòng, nếu con trai bà mà biết thì không biết còn giận dữ tới đâu. Ông Chu cũng không nói gì thêm, ông cũng biết chuyện này không nên xé ra to thêm nữa cho nên chỉ có thể để cho vợ cùng con dâu trở về, còn ông thì phải đến nhà trưởng thôn một chuyến, dù sao cũng cần trưởng thôn ra mặt.
Chung Linh vừa về đến nhà thì gục đầu lên giường khóc lớn, nhìn ảnh của anh mà nghĩ, nếu anh biết khẳng định là sẽ rất đau lòng cho cô, đúng không? Nếu anh ở đây…
Chu Bảo Cầm muốn đến an ủi Chung Linh, nhưng mà khi biết tên tiểu tử kia dám sờ mông em dâu mình thì chị cũng tức điên người. Vốn chị rất yêu thương em trai, hiện tại em dâu bị chịu nhục như vậy không nghi ngờ gì chính là bôi đen lên mặt đứa em nhà chị, hơn nữa tên kia cũng không để hai lão trong nhà vào mắt, thật là đáng hận. Chính chị cũng không thể nguôi giận được thì làm sao có thể an ủi được em dâu?
Hà Đông cũng rất ủy khuất, ai ngờ con dâu nhà họ Chu ghê gớm thế, nếu là người khác cùng lắm chỉ mắng chửi hai câu. Cô ta liều mạng đuổi đánh mình, đã thế ba mẹ lại cho thêm một trận, cảnh cáo từ nay về sau nếu thấy Chung Linh thì đi đường vòng luôn. Ngay cả trưởng thôn cũng đến nói với ba mẹ : “ Chồng người ta còn đang ở tiền tuyến đánh giặc mà con nhà hai người còn đùa giỡn người ta. Đây là lý gì?”. Hà Đông lúc đó làm sao nghĩ được nhiều như vậy. Phỏng chừng sau này muốn kiếm vợ cũng khó rồi đây!!
Thông qua trận này Chung Linh lại trở thành hình tượng chính nghĩa trong lòng nhiều người, Đây là quả là thu hoạch ngoài ý muốn. Chu Bảo Cầm lại càng chú ý săn sóc cô, chị rất sợ cô giấu nỗi khổ sở trong lòng đến nghẹn khuất. Bình thường em dâu nhẹ nhàng, dịu hiền là thế, vậy mà khi nổi giận lên cũng đáng sợ, hoàn toàn là bộ dáng liều mạng. Nếu nói việc này với em trai thì hẳn nó nhất định không tin.
Chuồng lợn đã xây gần xong. Vì an toàn nên Đinh Vinh vẫn thường xuyên mời kĩ sư chăn nuôi của xã nhà xem xét. Sau đó, anh lại chuẩn bị đưa lượt lợn cùng gà lần hai đi lên tỉnh. Toàn việc trong nhà cùng với cho lợn ăn đều dồn hết cho Chung Linh và Chu Bảo Cầm. Mỗi ngày đều mệt gần chết. Chung Linh nghĩ mỗi ngày đều làm mệt như vậy, đến tối nằm xuống là ngủ luôn, không còn thời gian để vẩn vơ nhớ anh nữa cũng tốt. Qua nhiều ngày như vậy rồi, không biết anh đã xuất phát chưa,ở địa phương nào, cô muốn viết thư nhưng mà địa chỉ không có nên chỉ có thể chờ anh gửi thư.
Mọi chuyện đều trở lại bình thường. Nghĩ lại,Chung Linh có chút hối hận,cô không nên nháo lớn như thế. Mọi người trong thôn đã biết thì đánh giá cô như thế nào? Khẳng định là nói cô là người đàn bà chanh chua mất. Trời ạ! Nếu chuyện này rơi vào tai anh thì chẳng phải hình ảnh tốt đẹp cô cố gắng xây dựng trong lòng anh đã bị hủy hoại ư? Chuyện này hoàn toàn là lỗi của cái tên Hà Đông,hừ , lưu manh,đ