Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.
tình. Dù sao nó cũng còn nhỏ, chúng ta phải nhắc nhở nó, ngày sau nó mới hiểu được.”
Bà Chu cũng không nói gì nữa, chồng bà quả là nghĩ sâu xa.
Chung Linh biết mình làm việc này hơi vội, nhìn ba mẹ chồng có ý kiến với mình thì rõ. Nhưng dù sao cũng là trưởng bối của cô, cho dù không dùng phân hóa học nữa thì cũng phải nghe lời bọn họ. Xem ra trước mắt phải khoan thai mà khuyên. Chính là vợ chồng Chu Bảo Cầm thì đứng ngồi không yên, mắt thấy sắp qua giai đoạn cần phải bón phân nên hai người bọn họ cả ngày đến nhà , muốn thuyết phục hai lão. Số lợn con mua về lần này cũng nhiều hơn lần trước nên phải xây thêm chuồng lợn ở nhà chị Cầm. Hiện tại ba chồng cô bãi công , không muốn làm, Chung Linh nghĩ mình chỉ có thể cúi đầu.
“ Ba, ba xem chuyện phân hóa học nên xử lý thế nào mới tốt. Con biết việc này ba mẹ không hiểu nhiều lắm, nhưng mà trên sách đều nói thứ này tốt, chúng ta hãy thử xem, được không ạ?”
Ông Chu vẫn không nói năng gì.
“ Ba, con biết lần này con đã không cùng ba mẹ thương lượng là con không đúng. Lần sau con sẽ không làm như vậy.
Thấy con dâu nói rõ như vậy, ông Chu mới xoay người đối mặt với cô.
“ Ba cũng đã hỏi thăm, nghe nói có thể thử xem. Về sau làm việc gì cũng không cần vội vàng, xao động như vậy.”
Nếu con dâu cầu xin tha thứ như vậy thì ông cũng phải xuống nước.
“ Còn chuyện chuồng lợn vẫn cần ba trông nom giúp.”
Chung Linh thực sự không còn cách nào khác, chỉ có thể cúi đầu giao quyền. Thật sự là đả kích! Ngay cả mẹ chồng cũng không giúp đỡ cô nói chuyện.
“ Ừ, ba đã biết, ba sẽ qua xem.”
“ Con sang nhà chị nhìn một chút rồi về.”
Chung Linh nói với ba mẹ chồng một tiếng rồi đi ra cửa.
Trong lòng cô lúc này rất buồn bực nhưng làm gì được bây giờ? Hai người họ là ba mẹ của anh. Nếu là ba mẹ cô thì cô có thể trực tiếp đấu tranh, kêu, náo nhưng mà đây là vì chồng, cô phải chịu đựng. Nếu có xung đột với ba mẹ chồng thì chỉ càng làm anh thêm khổ sở. Nghĩ đến đây cô lại càng nhớ anh hơn, nếu anh ở nhà thì sao phải để chính cô ra mặt thế này, để rồi lại phải chịu ủy khuất. Càng nghĩ cô càng buồn khổ, nước mắt cứ rơi xuống.
Nhà chị Cầm không xa lắm. Chung Linh vừa đi qua một ngõ thì bị một trận cười vui thu hút. Chung Linh nghĩ , là nhà Hà Đông. Đối với người này cô cũng có chút ấn tượng, đó là một tên choai choai hư đốn, tụ tập cùng với đám thanh niên mười tám, mười chín trong thôn, suốt ngày không có việc gì làm, còn đến nhà quả phụ trêu chọc, còn thích nói lời đùa giỡn với con gái, con dâu đi ngang qua đường. Năm đó, chính cô đụng phải chuyện này, vừa xấu hổ vừa chạy trốn rất xa. Hành động như vậy càng làm cho bọn nó càng vui, càng thích trêu Chung Linh.
“ A, đừng ầm ỹ, kia không phải là con dâu nhà họ Chu sao? Xinh đẹp thật đấy!”
Một tên choai choai nhìn thấy Chung Linh ở phía đối diện thì nói to. Mấy tên thanh niên khác cũng nhìn thấy, nhất thời tay chân luống cuống nhưng mà dù sao cũng là ở trước mặt chúng bạn, vì để không cho bạn bè chê cười đều cố gắng tỏ ra không quan tâm, thậm chí còn muốn đùa giỡn vài câu.
“ Không phải mày coi trọng người ta đấy chứ? Mày cũng không nhìn lại mình xem, bộ dáng thế này thì người ta làm sao để ý đến mày?”. Một người cười đùa.
“ Tao thì làm sao? Mày không biết tên họ Tiền còn không phải là cùng vợ nhà người ta hôn môi trong phòng sao? Bộ dáng của tao mà kém hắn à? Chồng cô ta không ở nhà, cô ta cũng muốn đàn ông, tao chắc hẳn là có cơ hội.”
Vài người cười ha ha. Chung Linh không nghe thấy bọn họ nói cái gì nhưng cô biết cũng chẳng là điều hay ho gì. Cô thoải mái bước đi qua, không nhìn đến bọn họ. Người ta thường nói tướng từ tâm sinh, nếu bạn trong lòng có tà niệm thì sẽ có người nhìn ra manh mối. Ngược lại, nếu bạn đứng đắn từ trong tâm thì tỉ lệ gặp được chuyện xấu cũng sẽ giảm xuống. Chung Linh tự nói như vậy với chính mình nhưng mà bị người khác nhìn rồi bình phẩm từ đầu đến chân như vậy thật là khó chịu.
Chung Linh thực sự rất đẹp, cả xã này cũng coi như là cô đẹp nhất. Nhìn cô mà cả một đám choai choai trong lòng đều ngứa ngáy. Mắt thấy cô sắp đi xa, một đứa trong số đó nhịn không được nói: “ Hà Đông, mày nếu có thể sờ được mông của cô ấy thì tao cho mày tiền mua cửa ngõ . Có dám hay không?”
Hà Đông nhìn khuôn mặt kiều mỵ của Chung Linh dưới ánh nắng thì mắt sáng lên, hơn nữa còn dáng người yểu điệu thướt tha , cậu ta đã sớm thầm nuốt nước miếng, vừa nghe có người nói vậy thì vừa vặn cho cậu ta dũng khí, chạy đến chỗ Chung Linh. Chung Linh không phòng bị liền bị sờ qua. Lập tức cô liền xấu hổ, cô lại bị sỉ nhục giống như đời trước. Xoay tay một cái tát mạnh: “ Lưu manh từ chỗ nào đến, muốn chết sao?”. Vốn ở nhà đã nghẹn một bụng tức, hiện còn bị người ta vũ nhục như vậy, tất cả lý trí đều không còn. Cô liền đuổi theo Hà Đông đánh. Một đám thanh niên ồn ào nhìn xem trò vui, nhưng nhìn Chung Linh không biết kiếm ở đâu ra viên gạch trực tiếp muốn đập Hà Đông thì vội vàng đến ngan cản. Hà Đông cũng choáng váng, chỉ có thể chạy trốn. “ Người đàn bà này điên rồi?”, vừa chạy cậu ta vừa kêu. N