Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.
rất cam đảm, dù thấy phu nhân của anh thật sự rất xinh đẹp, nhưng cô không cam lòng. Cô gái đó đã qua đến đây,
“Đội trưởng Chu, có thể mời anh nhảy một bản không? Được chứ?” Cô ta đưa ra lời mời với Chu Bảo Cương, còn đưa mắt dò hỏi Chung Linh. Trong lòng Chung Linh tất nhiên là cực kỳ không thích, theo quan điểm của cô, rõ ràng cô ta làm vậy là muốn quyến rũ chồng của mình mà!
“Tôi không biết nhảy, hay là cô đi tìm... này, Vương Duệ, cậu qua đây.” Chu Bảo Cương không muốn khiêu vũ với người phụ nữ khác.
Vương Duệ trợn trừng mắt không dám tin vào tai mình, có cả cái thể loại này nữa sao? Bà xã đang ở bên cạnh nha, kêu qua đó, còn ra lệnh phải nhảy với người phụ nữ kia? Muốn đốt nhà người ta hả! “Ai ya, đội trưởng, em thấy hình như vợ em hơi mệt rồi, em phải đi xem cái đã. Minh Minh à, em sao vậy,...” Vương Duệ lặn cực nhanh. Chu Bảo Cương cũng không gọi anh ta lại.
“Đồng chí, vậy là hết cách.” Đối với Nghiêm Thu Sảng mà nói, dựa vào sắc đẹp của mình, từ trước đến nay chưa từng có người đàn ông nào có thể từ chối cô cả, vậy mà bây giờ, bị người ta cự tuyệt như thế này thật quá mất mặt.
Chung Linh nhận ra sự khó xử của cô ta. Một người con gái chủ động đi mời một người đàn ông thế này chỉ có hai khả năng, một là người đàn ông đó là trưởng bối hoặc cấp trên của bạn, còn không thì chỉ có thể vì bạn có thiện cảm với người ta, Chung Linh không thể nào thông cảm cho cô ta được.
“Ah, thì lần sau vậy!” Nghiêm Thu Sảng biến mất rất nhanh.
Không khí càng thêm sôi động, có mấy người lớn gan chủ động đến mời Chung Linh khiêu vũ. Tay của cô đang bị ông xã giữ rất chặt, chỉ cần có ai dám đến cầu may, anh sẽ vô thức bóp chặt tay lại, vì thế nên Chung Linh biết rằng anh rất không thích chuyện đó. Không lâu sau, Chung Linh phải theo anh về nhà, vì anh nói anh bị đau đầu. Lý do dở tệ! Nhưng mà cô cũng lo lắng anh thật sự không được khỏe, những ký ức khi anh nằm viện vẫn còn tươi mới lắm! Nhưng thật may mắn, Chung Linh lo thừa, chỉ có bệnh ghen tuông của Chu Bảo Cương bạo phát, còn lại chẳng có chuyện gì cả.
Mấy ngày sau, mấy người Chu Bảo Cương lại bắt đầu đi huấn luyện, chắc lại phải đi đến những nơi rừng núi hoang vắng, đất cát lầy lội đây. Mỗi lần trở về, trên mặt của anh là sự mệt mỏi vô cùng, toàn thân đất cát, dù có hỏi thế nào, anh cũng không nói cho cô biết họ đã đi đâu. Trong quân, các gia quyến đều đã được đặc biệt căn dặn kỹ lưỡng rằng, đừng nên hỏi gì hết, đây là điều cơ mật.
Chung Linh cảm thấy gần đây cô rất mệt, không chỉ về mặt sinh lý, mà trong tâm cũng vậy. Trọng sinh lâu như vậy, Chung Linh luôn vô cùng cẩn trọng, một thời gian dài tinh thần của cô luôn căng thẳng, khiến cho lúc này cô cảm thấy mình vô cùng suy nhược, cơ thể thì khó chịu. Trong lòng cô lại suy nghĩ nhiều chuyện, nghĩ đến quá khứ thì dằn vặt, nghĩ đến hiện tại thì lại khẩn trương. Thậm chí cô bắt đầu hoài nghi những gì mình đã và đang làm liệu có thay đổi được gì hay không, và điều làm cô cảm thấy ức chế nhất chính là, Chu Bảo Cương chưa từng nói anh yêu cô. Đó là lý do làm cho cô luôn bận tâm không yên. Phụ nữ đều như vậy sao! Luôn suy tính thiệt hơn.
Hôm thứ hai, trung đội tổ chức cho gia quyến đến tham quan huấn luyện. Ngoài ba người bọn Chung Linh ra, những người tham gia còn có người nhà của các binh lính trùng hợp đến thăm nom con em họ. Họ đứng ở một sườn núi nhỏ cách trường bắn không xa, có thể nhìn rõ các đội viên đang tập luyện. Chung Linh nhìn thấy Chu Bảo Cương và Vương Duệ đang chỉ huy đội viên luyện tập bắn súng. Chu Bảo Cương và đội viên ăn mặc giống nhau, đều là đồ ngụy trang, thật đẹp mắt.
Một loạt tiếng súng vang lên, sau đó là tiếng thông báo kết quả xạ kích. Chắc là đối với thành tích vừa rồi rất không hài lòng, Chu Bảo Cương lớn tiếng khiển trách vài đội viên, dạy cho bọn họ mấu chốt của việc bắn súng. Chung Linh chưa từng thấy qua dáng vẻ này của anh, rất phong độ, rất khí phách!
Cũng có thể do ánh mặt trời ban trưa quá gắt, Chung Linh cảm thấy nóng nực, thậm chí cô còn thấy khó thở, đầu óc không được tỉnh táo.
Có vẻ do những người tham quan quá vui vẻ nên đã nói chuyện khá lớn tiếng. Chu Bảo Cương nhìn qua phía những người đó, kêu Vương Duệ đến gần, tỏ ý rất không hài lòng với việc có người xuất hiện tại nơi này, làm ảnh hưởng đến việc huấn luyện. Chu Bảo Cương nói với Vương Duệ mấy câu, anh ta liền chạy qua hướng này. Chung Linh nghĩ, thấy có mặt vợ mình ở đây mà anh cũng không nể mặt chút nào. Bỗng, trời đất tối sầm lại. Trước khi ngất đi, cô mơ hồ nghe thấy tiếng anh gọi lớn tên cô.
“Chung Linh!”
Nhìn thấy Chung Linh bị ngất đi, Chu Bảo Cương thật sự bị dọa cho khiếp vía. Anh sợ đến nỗi không biết phải làm như thế nào khi nhìn thấy cô từ trên sườn núi lăn xuống. Anh bỏ lại sau lưng một đám đội viên, chạy như bay đến trước mặt vợ mình. Mặt của cô bị sây xước, quần áo cũng lấm bẩn. Chu Bảo Cương bế xốc cô lên, vừa phân phó Vương Duệ chạy theo anh ở lại tiếp tục chỉ huy trung đội, sau đó ôm vợ chạy thẳng đến bệnh viện.
“Bác sĩ, bác sĩ, nhanh đến đây.” Chu Bảo Cương ôm ch