Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.
ng vừa bước vào đã nhìn thấy bà xã mình. Trong một biển người như vậy mà anh chỉ cần liếc mắt đã tìm thấy Chung Linh của anh. Cô vẫn luôn chói mắt như vậy, khí chất riêng biệt, dung mạo kiều diễm, khiến cho cô từ sớm đã trở thành trung tâm của bữa tiệc này. Nhưng cô thì vẫn thản nhiên chẳng nhận ra điều đó. Thật là không nên để cho cô đến đây mà, cô xinh đẹp như vậy, không nên đưa cô ra cho mọi người nhìn ngắm thế này. Anh không cho phép người khác giành giật cô với anh. Thật ra Chu Bảo Cương cũng đã nghĩ đến tình huống như thế này, vẻ xinh đẹp của cô dù có cố giấu cũng không được, nên từ đầu anh đã không muốn tổ chức bữa tiệc này.
“Anh có quen với mấy vị bác sĩ, y tá đó không?” Chung Linh cũng không ngốc đến nỗi đi hỏi trực tiếp về người phụ nữ kia.
“À, quen vài người, sao vậy?” Sao mà vợ anh lại quan tâm đến mấy người trong bệnh viện vậy kìa, hay là có ai ức hiếp cô chăng? Nghĩ như vậy, sắc mặt của Chu Bảo Cương rất khó coi.
“Không có gì. Sao giờ này anh mới đến vậy?” Chung Linh nhìn qua chồng mình, anh mặc một bộ thường phục thẳng thớm, cực kỳ anh tuấn. Nếu như là lúc thường thì cô đã chẳng kiềm chế mà trêu ghẹo anh rồi, nhưng hôm nay cô thật không có tâm trạng đó.
“Công việc kéo dài chút. Chúng ta qua bên đó ngồi đi.” Xem ra chắc chắn có người đắc tội với vợ yêu của mình rồi, nghĩ vậy khiến Chu Bảo Cương rất khó chịu. Anh kéo vợ mình đến chỗ khác ngồi, cách xa đám phụ nữ đó ra.
Trong tiệc hoan nghênh tất nhiên phải có phần diễn văn của lãnh đạo, nhưng Chu Bảo Cương đã đẩy hết việc này qua cho chính ủy Châu Khải, còn mình thì ngồi ở dưới với bà xã. Anh lúc thì đưa cho Chung Linh nắm hạt dưa, lúc thì dúi cho viên kẹo, sau đó còn giả bộ không thèm nhìn cô lấy một cái. Nhưng người mà Chung Linh để ý nãy giờ không phải là ông xã mình, mà là người phụ nữ kia. Đối với Chung Linh mà nói, đây mới thật sự là đối thủ của cô, còn những người như Lâm Mỹ thì chẳng làm cho cô bận tâm tí nào. Nhưng người phụ nữ này không giống, cuối cùng người có được Chu Bảo cương là cô ta! Điều này có nghĩa là gì? Chính là Chu Bảo Cương cũng có thể đem lòng yêu cô nàng.
Bữa tiệc bắt đầu bằng bài diễn văn của chính ủy Châu, sau đó phó đội trưởng Vương Duệ hát một khúc quân ca. Nói thật thì bài hát rất hào hùng, mà giọng hát cũng khá hay. Sau đó, bác sĩ Vương đại diện đoàn người bên bệnh viện trình diễn một khoái bản Sơn Đông, nội dung liên quan đến những chuyện thêu dệt trong nhân gian, chính là câu chuyện về Võ Tòng - Võ Nhị Lang. Còn có vài cán bộ mà Chung Linh không quen biết lên biểu diễn vài tiết mục. Sau đó, tiệc khiêu vũ mà mọi người háo hức mong chờ cũng đến. Hàn Minh Minh liền kéo Vương Duệ ra ngoài khiêu vũ. Chung Linh liếc nhìn Chu Bảo Cương, với cái dáng vẻ kia thì bảo đảm anh không biết cái gì gọi là khiêu vũ. Còn cô không những là biết, mà còn biết khá nhiều điệu nhảy nữa. Dù sao cũng đã từng là một gái hồng lâu (1) khá có tiếng, mấy chuyện này sao cô lại không biết chứ? Ôi, bây giờ không đề cập tới chuyện này nữa!
Sau vài bản nhạc, không khí dần dần sôi nổi hẳn lên, có vài anh chàng bạo gan đi mời các cô gái khiêu vũ. Nhưng Chung Linh từ đầu đến cuối chỉ quan sát mọi người, chẳng ai dám đến mời phu nhân của Chu đội trưởng. Mà cũng do nãy giờ ngài trung đội trưởng kia luôn dùng ánh mắt sắc lạnh ném lên những người muốn thử vận may, khiến cho không một ai dám tiến vào cái vùng tử địa ấy lấy một bước.
“Anh không nhảy hả?” Chung Linh hỏi chồng.
“Anh không biết nhảy, còn em?” Chu Bảo Cương nhìn vợ nghi hoặc. Mới từ quê lên đã biết khiêu vũ, như vậy cũng ít có kỳ lạ lắm nha.
“Em cũng không biết, nhưng anh không muốn nhảy một điệu với em hả?” Chung Linh cảm thấy khiêu vũ cùng nhau cũng khá là lãng mạn, có thể bồi đắp thêm tình cảm.
“Ý em là, nếu như em với anh ly hôn, thì anh sẽ yêu một người phụ nữ như thế nào?” Cũng không nên trách Chung Linh hỏi một câu vớ vẩn như thế, cô thật sự là không kiềm chế được, hỏi câu này trong lòng cô cũng chẳng thoải mái gì.
“Ý em là sao?” Bàn tay trên eo cô khẽ siết lại, chẳng lẽ cô ấy ghét cái cuộc sống đầy hy sinh của vợ lính rồi sao?
“Không, em chỉ muốn biết là ngoài em ra, anh còn có thể yêu người khác không, nói cách khác là, anh... có yêu em không?” Anh chàng giận rồi, cái siết vừa nãy cho cô biết điều đó.
“Toàn nói lời ngu ngốc, cả ngày hôm nay trong đầu em nghĩ đến gì thế hả?” Giờ Chu Bảo Cương mới thở phào. Sự quan tâm của anh đối với cô, lời lẽ không thể nói hết được, mà anh cũng không biết nói như thế nào. Chung Linh cũng biết con người anh, biết anh là một người tốt, nhưng một người đàn ông không thể yêu người khác và không biết yêu người khác rất khác biệt nhau. Không thể yêu là vì trách nhiệm, còn không biết yêu thì là vì tình cảm, mà cô thì tham lam muốn cả hai.
Cứ nghĩ sau khi khiêu vũ, cuối cùng hai người cũng có thể ngồi nghỉ ngơi chút xíu. Nhưng mà có người chẳng cho họ được toại nguyện. Đàn ông tuy không dám đến mời Chung Linh khiêu vũ, nhưng cô gái hâm mộ anh quả