Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.
ời biết rõ hơn tất cả, xua đuổi một cách vô nghĩa không thể khiến hình ảnh cô thực sự biến mất khỏi trái tim anh, ngược lại, anh để ý đến cô, có lẽ sẽ càng ngày càng nhiều, đã như vậy rồi, vậy anh vì sao không học cách tiếp nhận chứ?
Mặc dù hơn hai mươi năm trước, anh chưa được nếm trải cảm giác này, nhưng anh cũng có thể thay đổi bản thân. Nếu nói trong sinh mệnh của anh trước đây chỉ có hai người phụ nữ quan trọng, vậy thì bây giờ, có lẽ đã thêm một người nữa…
Không lâu sau nữa, anh cũng nên nói rõ ràng với Tư Ngôn, có điều tạm thời, anh còn muốn trêu chọc cô, hứng thú xấu xa trong anh sau khi gặp cô đã phát tác một cách triệt để!
Khi Tư Ngôn tỉnh dậy thì mặt trời đã lặn phía tây, trong phòng bệnh vốn tràn ngập ánh nắng cũng đã dần phai nhạt, hơi nóng tỏa ra, có cảm giác trống trải lãng đãng, cô mơ hồ ngồi thẳng người dậy, đưa tay dụi dụi mắt, sau đó lại lau khóe miệng.
Phải một lúc sau ánh mắt trống rỗng vô hồn mới dần dần hồi tỉnh, cô quay đầu nhìn thấy Kỳ Dục đang nhìn cô, dọa cô kêu khẽ một tiếng, lại đưa tay xoa xoa khóe miệng, sau khi xác định không có nước dãi mới hỏi: “Em ngủ bao lâu rồi?”.
“Rất lâu.” Kỳ Dục bình tĩnh đưa ra kết luận.
“Vậy sao anh không gọi em dậy?” Tư Ngôn trách móc.
“Nếu gọi em dậy em muốn làm gì?” Lông mày Kỳ Dục động đậy, “Tiếp tục nghịch blog?”.
Tư Ngôn nghẹn họng, lúc này mới nghĩ đến bản thân vốn nhàn rỗi, chột dạ cúi đầu, cười trừ hai tiếng. Cô không dám nhắc đến sự việc này, vội vàng đứng dậy lo chuẩn bị bữa tối. Sau khi ăn bữa tối ngon lành, cô vẫn cảm thấy ngại ngùng, nhưng Kỳ Dục lên tiếng trước: “Tư Ngôn, ngày mai không cần đến nữa.”.
Tư Ngôn đang thu dọn đồ đạc, nghe thấy vậy bất giác ngẩng đầu nhìn anh: “Vì sao?”.
“Không cần đến là vì…” Kỳ Dục không có ý định lộ điều gì, thực ra chính là vì Hướng Vãn sẽ đưa người tới, anh không muốn Kỳ Dục nhìn thấy, anh cũng không biết mình rốt cuộc nghĩ gì, chỉ là anh không hy vọng Tư Ngôn có mặt, cô đã quá ảnh hưởng đến cảm xúc của anh. Hơn nữa, anh rất sợ Tư Ngôn sẽ hiểu nhầm, cho nên anh không hề muốn Tư Ngôn có mặt.
Tư Ngôn biết bản thân có hỏi không được gì nên cũng không hỏi tiếp nữa, thu dọn xong đồ đạc rồi tạm biệt Kỳ Dục, quay người ra khỏi phòng bệnh.
Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
Hôm sau Hướng Vãn đưa người đến bệnh viện.
Sau khi Kỳ Dục nhìn thấy mới biết lời Hướng Vãn nói lúc trước là cô ấy không nhớ một số người là đã nói quá tốt rồi, cô ấy căn bản không chỉ không nhớ một số người, cũng không phải hơi sợ người mà là hoàn toàn không dám tiếp xúc với người ngoài, từ lúc đến phòng bệnh, luôn ôm trong tay một cái cặp sách có phần cũ nát, trốn sau lưng Hướng Vãn, không dám bước lên trước dù chỉ một bước.
Hướng Vãn kéo vai cô ấy, khẽ nói: “Đừng sợ, anh ấy không phải người xấu”.
Lúc này cô ấy mới thu lại ánh mắt sợ hãi, chợt bạo dạn nhìn thẳng vào Kỳ Dục.
Kỳ Dục và cô ấy đối mặt, cặp mắt của cô ấy sáng, trong suốt, nhưng lại mang theo sự sợ hãi và bất an, lồng ngực anh bị đâm một nhát, vô số ký ức từ tràn về, anh nhớ lại khi Tiêu Sênh được sinh ra, có đôi mắt trong suốt vô hại nhìn anh, không có sự sợ hãi và bất an.
Kỳ Dục dựa vào gối, cuối cùng nhắm mắt lại, nỗ lực bao nhiêu năm, bao nhiêu năm cầu mà không được, bao nhiêu năm lên án bản thân, hôm nay đều biến thành nỗi đau khổ trong lòng, anh oán giận mình, anh sao không tìm thấy cô em gái sớm hơn? Cô rốt cuộc chịu bao nhiêu khổ cực mới biến thành bộ dạng thế này?
Hồi lâu, anh mới từ từ mở mắt ra, trong mắt ngập tràn tia máu: “Không biết tại sao cô ấy lại biến thành thế này?”.
“Trong cô nhi viện thường không có trẻ lớn bằng cô ấy, có điều khi em đi tìm đúng lúc gặp một bé gái được người ta nhận nuôi trở về tìm ký ức, cô ta nói, năm đó, Tiêu Sênh còn rất nhỏ, cùng một người bạn trốn ra ngoài chơi, kết quả không ngờ lại gặp tai nạn ô tô, cô ấy sống, còn cô gái kia không thấy có tin tức, có điều mọi người đều cảm thấy đứa trẻ kia đã chết rồi. Vì mắt thấy sự việc này cho nên bị ám ảnh đến nỗi thần trí không tỉnh táo, năm qua năm, không ai đưa cô ấy đi trị liệu cho nên càng ngày càng nghiêm trọng.” Khi Hướng Vãn nói cũng thở dài.
Tay Kỳ Dục nắm chặt lấy chiếc chăn màu trắng, giữa đôi lông mày gồ lên, anh không ngờ A Sênh lại có thể gặp những khốn cảnh như vậy, nếu năm đó đứa trẻ bị chết là cô ấy, anh phải làm thế nào đây?
“Kỳ Dục, anh định sắp xếp thế nào cho cô ấy?”
“Nếu đã có bệnh, vậy đương nhiên phải trị khỏi bệnh trước rồi nói tiếp.”
“Vậy…”
Kỳ Dục đưa tay chặn lời cô nói: “Việc tiếp theo tôi tự biết cách, trước tiên vất vả cho cô rồi”.
“Em có thể…” Hướng Vãn vội nói, quan hệ của cô và anh đâu chỉ có một việc này.
“Không cần nữa, đã gây nhiều phiền phức cho cô rồi, Hướng Vãn, cảm ơn cô.” Kỳ Dục khẽ cúi đầu, biểu đạt sự cảm ý với cô.
Hướng Vãn mím môi, mắt hơi ươn ướt, Kỳ Dục sao có thể không biết cô cần điều gì, nếu hôm nay muốn đẩy cô ra… “Vì sao? Anh biết rõ, em có thể vì anh làm bất cứ việc gì!?” Cô thấp g