Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ng vẫn là hôn nhân. Sau này đừng đến thăm anh nữa, chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Thuấn Nhân không nói gì.
Tử Chấn lại nói: “Bố mẹ mà vô trách nhiệm cũng không công bằng với con cái, đừng để gia đình biến thành địa ngục.”
“Anh cứ phải nghĩ một đằng nói một nẻo thì mới dễ chịu sao?” Nói rồi cô một tay ôm Nhan Nhan, một tay cầm túi xách, quay đi, ra đến cửa, còn buông một câu: “Anh có cầu xin em, em cũng chẳng thèm đến nữa đâu!”
Tử Chấn ngả đầu ra phía sau, nhìn lên trần nhà, đau khổ, buồn bã lại ập đến khiến anh vô thức đập đầu vào tường mấy lần, đôi mắt mệt mỏi nhắm chặt lại. Hơi thở nặng nề, vết thương ở lưng đau điếng, lông mày cau lại vẻ chịu đựng.
Thời Hân cũng đến thăm Tử Chấn, ông ta luôn muốn tìm cơ hội thích hợp để nói chuyện với con trai. Ông ta mở đầu câu chuyện bằng câu hỏi: “Ra viện con sẽ làm gì?”
Tử Chấn nhắm mắt lại, không nói gì.
Thời Hân tiếp tục hỏi: “Làm một tay quảng cáo quèn trong cái công ty quảng cáo ư? Đấy là lý tưởng của con à?”
Tử Chấn gào lên: “Đi đi.”
Thời Hân nói: “Hai lần phẫu thuật, tốn hết năm trăm nghìn, con định trả thế nào đây?”
Tử Chấn nói: “Tôi sẽ trả góp cho ông, tôi sẽ viết cho ông giấy vay nợ.”
“Con xem thế này được không nhé? Con đến công ty bố làm việc, kiếm tiền cho công ty cũng là kiếm tiền để trả nợ dần.”
“Tôi không làm thuê cho ông đâu.”
“Không phải là bố thuê con, chúng ta hợp tác với nhau. Bố đầu tư vốn, con làm ăn, lợi nhuận thu về sẽ chia theo thỏa thuận, nếu thua lỗ, mỗi bên sẽ chịu trách nhiệm một phần, là con trai, con cũng phải gánh vác một phần với bố chứ.”
“Ông có quyền gì mà mó tay vào cuộc đời tôi?” Tử Chấn mở to hai mắt, ánh mắt đanh thép nhìn vào mắt bố. “Chẳng phải chỉ là năm trăm nghìn thôi sao? Tôi sẽ trả cho ông, nhưng tuyệt đối không bao giờ tôi đến công ty ông làm.”
Thời Hân kéo ghé lại gần giường, ngồi xuống, hai tay đặt lên vai Tử Chấn, quay người Tử Chấn lại đối diện với mình, ánh mắt họ chạm nhau. Thái độ của ông ta rất nghiêm túc: “Trước khi tranh luận với con về việc con có quyền quyết định cuộc đời mình hay không, bố bắt buộc phải nói cho con hiểu thế nào là họ tộc. Dựa vào nguyên tắc thừa kế từ đời bố đến đời con, đây gọi là dòng chính của họ tộc. Mà con, Tử Chấn, con là cháu cùng tông, cùng giống, cùng nguồn của nhà họ Thời. Con có thể bịt hai tai lại và nói con không phải con trai của bố thì có ích gì nào? Con không còn là trẻ con nữa, chạy trốn hiện thực sẽ mang lại thất bại trong tương lai. Nếu không phải chúng ta là bố con, bố cũng chẳng cần phải lãng phí thời gian với con làm gì.”
Nói đến đây Thời Hân bỗng dừng lại. Ông ta phát hiện lời mình nói khiến thần sắc của Tử Chấn trở nên đau buồn, nó khiến ông ta nhớ tới người phụ nữ ấy. Cô ta ra đi vào khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời, chỉ còn là một bóng hình mơ hồ, đứa con trai trước mắt bỗng như nhập vào người con gái trong quá khứ, dường như cũng sắp xa rời ông.
Rất lâu sau, Thời Hân mới thở dài, lại đổi giọng giảng giải: “Con trai, mọi cái trên đời này cuối cùng cũng phải lùi bước trước thời gian, cho nên tất cả khó khăn, trở ngại rồi cũng sẽ thua thời gian thôi. Con trai, con một thân một mình, làm sao có thể đối diện với thế giới nguy hiểm và mạnh mẽ thế này chứ? Cứ cho con cố gắng vượt mọi khó khăn thì cuối cùng cũng chỉ thu về một chút thành công trong đau khổ mà thôi, nó chẳng là gì so với biển thời gian mênh mông, giống như là muối bỏ bể vậy. Sự duy trì và sự tồn tại tức là đem tất cả thời gian của tất cả sinh mệnh trong cùng một huyết thống gom lại thành một chuỗi, để thực hiện một mục tiêu chung vĩ đại. Đó là một vấn đề cần phải có sự hợp tác, hơn nữa trong sự hợp tác đó phải thu được lợi ích.”
Tử Chấn chậm rãi nói: “Tôi chẳng có cái tham vọng to lớn ấy, tôi chẳng có hứng thú với bất kỳ thứ gì.” Nói xong, Tử Chấn cúi đầu.
Thái độ đó khiến Thời Hân đau lòng, con trai mình sao có thể như thế được chứ? Tử Chấn giống hệt mẹ nó, hoàn mỹ đến mềm yếu. Người phụ nữ ấy đã bỏ cuộc, nếu như không cứu vớt, đến lượt đứa con trai này cũng sẽ bỏ cuộc. Trong dòng máu đang chảy trong người nó, ngoài những điệu múa uyển chuyển của mẹ còn có sức mạnh ghê gớm của cha. Có điều sức mạnh của người cha bị chôn vùi trong con người nó quá lâu, không có ai khơi dậy, không có ai làm cho nó thức tỉnh. Nó đang tan chảy…
Thời Hân nói: “Bố biết trong lòng con ôm mối thù hận người cha này, nhưng bố chỉ là một điểm, một đoạn trong cái chuỗi dài của dòng tộc. Là một thằng đàn ông, con phải có tâm huyết tìm hiểu lịch sử gia tộc nhà họ Thời hơn bố. Chúng ta là con cháu của tổ tiên, cũng là tổ tiên của con cháu sau này, con người không thể chỉ sống chăm chăm cho mấy mươi năm cuộc đời mình, con nên cống hiến chút gì đó cho cả xã hội loài người này. Con là đứa trẻ tốt bụng, sao con không bước lên nấc thang của chính mình để bay lên, đi lấy tiền của người giàu để giúp đỡ người nghèo?”
Câu này Tử Chấn thấy có lý, anh ngẩng đầu lên nhìn bố một cái nhưng vẫn im lặng.
Thời Hân cũng không cần Tử Chấn phải lên tiếng, ông ta tiếp tục: “Bố nghĩ thay con rồ