Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
i, từ thiện là việc rất hợp với con. Ở nơi đâu trên thế giới này cũng xuất hiện người nghèo, bị đói, bị khát, không có tiền chữa bệnh, không có tiền đi học, không có một mái nhà che mưa che nắng, không hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. Lẽ nào con lại dửng dưng đứng nhìn họ khổ sở, chỉ bố thí cho họ một chút cảm thông thôi sao.
Tử Chấn không ngắt lời bố, vẫn nhìn ông ta, chờ đợi.
“Con à, không phải ai sinh ra cũng biết làm bố đâu. Lẽ nào sai lầm không thể bỏ qua? Lẽ nào con cứ để bụng mấy cái sai lầm buồn cười đó rồi lại tiếp tục phạm sai lầm?” Thời Hân đưa hai tay áp vào mặt Tử Chấn, nhìn vào mắt Tử Chấn, giọng trầm xuống nói đầy vẻ thuyết phục: “Tử Chấn, đi chinh phục thế giới với bố nhé? Những sản phẩm mang tính nghệ thuật là tinh hoa văn hóa của dân tộc, thông qua cửa sổ đầu tư này, con phải một lần nữa quan sát và suy ngẫm, con phải xây dựng lại giá trị của mình. Con không biết mình là ai, việc này không quan trọng, rất nhiều người, cả đời họ không hiểu mình nên làm gì, cho nên họ thất bại, thất bại nối tiếp thất bại, cuối cùng họ cho rằng mình là một phế phẩm. Bi kịch đó không thể xảy ra với con, bố không cho phép như vậy. Con phải biết rằng, ông trời không sinh ra kẻ bất tài, đất không mọc cỏ úa. Bố sẽ giúp con biết được mình là ai. Con không phải là chính con, mà là con trai của Thời Hân.”
Đối với phụ nữ, Lý Triệt càng ngày càng cảm thấy lực bất tòng tâm. Khi chiếm hữu được thân thể người phụ nữ nhưng không nắm giữ được tâm hồn cô ta, đàn ông sẽ trở nên bất lực. Lý Triệt có được mối quan hệ thân thiết với An An, nhưng điều này cũng không thay đổi được gì.
Ngày Tử Chấn nằm viện, cùng là ngày An An uống say khướt rồi hẹn Lý Triệt. Cô ta kêu Lý Triệt thuê phòng khách sạn, sau đó muốn làm gì thì làm, thái độ của An An cực kỳ chủ động.
Sau chuyện tình một đêm đó, Lý Triệt gặp An An ở công ty, cô ta tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Thái độ này làm Lý Triệt cảm thấy khó chịu.
Lý Triệt hẹn gặp An An ở trên sân thượng của công ty, anh ta nói: “Có phải anh với em đang yêu nhau không? Có thể nói là như vậy không?”
An An bình tĩnh nói: “Sao người ta lại có câu môn đăng hậu đối chứ?” An An kéo dài giọng: “Bởi vì tình yêu mà, là một phản ứng hóa học chỉ trong mấy tháng thôi, môn đăng hậu đối có thể biến mất sau phản ứng hóa học đó, khiến mối quan hệ nam nữ tiếp tục duy trì.”
Lý Triệt nói: “Anh không mơ tưởng sẽ được kết hôn với em, nhưng em có thể nói cho anh biết, em muốn lấy một người chồng như thế nào không?”
An An nhảy xuống bậc gạch, mặt hướng về phía mặt trời, hai tay để trên trán che nắng, cười nói: “Anh ấy phải là người em luôn mong muốn được nhìn thấy nhất. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều nhìn anh ấy không chớp mắt, việc gì cũng mặc kệ, cứ thế nhìn anh ấy. Buổi tối đi ngủ, nhắm mắt lại, không nhìn thấy anh ấy thì có thể vòng tay ôm lấy anh ấy, cùng anh ấy mơ những giấc mơ đẹp.”
An An cứ thế tưởng tượng dưới ánh mặt trời, mặt ngẩn ra một lúc rồi quay lại liếc anh chàng đứng bên cạnh: “Lý Triệt, đúng là có phân biệt cao thấp, giàu nghèo giữa người với người. Tuy từ nhỏ chúng ta đã được dạy phải bình đẳng với nhau, nhưng đó chỉ là lừa phỉnh mà thôi.”
Lý Triệt nói: “Đời này, anh có thể mua được căn hộ hai phòng ở Bắc Kinh, thu nhập khá, có một cô vợ không đến nỗi xấu, sinh một đứa con khỏe mạnh, thì có thể coi như có chút thành công rồi.”
An An gật đầu: “Như thế tốt quá còn gì, cố gắng lên, mọi việc đều có thể thành công mà.”
Lý Triệt bỏ đi, nhưng nghĩ một lát lại quay lại nhìn dòng xe cộ đang đi như mắc cửi, hai tay đút thúi quần, anh ta nói: “Anh rất tò mò muốn biết vì sao đàn bà con gái đều rất thích Tử Chấn?”
An An cười giòn tan, không trả lời.
Lý Triệt đưa tay xoa nhẹ lên cằm An An, thở dài một tiếng rồi nói: “Lần sau nếu có làm chuyện ấy với đàn ông thì đừng có gọi là “anh” nữa nhé!”
Sau khi Tử Chấn xuất viện, Thời Hân bàn giao công việc của tập đoàn trong nước cho cấp dưới, Lệ Huyên và An An ở lại quản lý tài chính của công ty.
Hai cha con ra sân bay, Thời Hân ngồi uống cà phê ở phòng VIP chờ tới giờ bay. Tử Chấn ngồi một lát, lại đứng lên đi dạo trong sảnh chờ, gửi cho Trịnh Học Mẫn và thầy Phùng Dư một tin nhắn có nội dung tương tự nhau, một lúc sau lần lượt nhận được hồi âm: “Chúc lên đường bình an, có thời gian liên lạc nhé.” Tử Chấn nhìn thấy số của Thuấn Nhân, điện thoại trong tay lúc nâng lên lúc hạ xuống, cuối cùng không cầm lòng được, nhắn cho Thuấn Nhân một tin.
Anh cảm thấy hơi mất mặt, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, dù thế nào lần này cũng là đi xa, tạm biệt một câu chắc cũng là lẽ thường tình. Tìm được lý do chính đáng, trong lòng cũng thấy nhẹ nhàng hơn, anh vừa đi vừa nhìn vào màn hình điện thoại, chờ Thuấn Nhân nhắn lại.
Trong sảnh chờ rất ồn ào, Tử Chấn chuyển điện thoại về chế độ rung, như thế tin nhắn tới sẽ biết ngay. Không lâu sau, điện thoại rung, cầm lên xem, Thuấn Nhân hỏi khi nào thì đi, có vẻ như muốn tiễn anh.
Thái độ đó của Thuấn Nhân khiến Tử Chấn quá đỗi vui mừng, anh nhắn lại: “Đang kiểm tra hành lý, em nh