XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

là việc cô khát khao nhất từ ngày còn con gái, không thể chờ đợi được nữa, Thuấn Nhân như muốn hòa vào cơ thể ấy, lúc này không còn sự ngại ngùng, do dự, anh là của cô, chỉ có thể của mình cô mà thôi. Thuấn Nhân rên lên vì sung sướng, mặc kệ tất cả mọi người trên thế giới này nghe thấy, cũng không sao cả. Toàn thân run lên, Thuấn Nhân ôm chặt lấy Tử Chấn, hôn anh say đắm. Đây là lần đầu tiên cô thấy mình hưng phấn đến thế.
Hai người cứ thế chìm đắm trong hạnh phúc cho tới sáng. Nếu không vì Nhan Nhan gọi to bên ngoài phòng ngủ, chắc hai người vẫn còn trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy.
Tử Chấn không muốn mở mắt, quay người ngủ tiếp, Thuấn Nhân khoác áo ngủ, mở hé cánh cửa phòng ngủ ngó ra, Nhan Nhan ra hiệu cho mẹ bước ra ngoài. Thuấn Nhân vội vàng cầm tay con bé, đóng cửa lại, dẫn Nhan Nhan xuống phòng khách.
Nhan Nhan ngồi vào bàn ăn chờ bữa sáng, đôi mắt săm soi nhìn mẹ: “Mẹ, tóc mẹ rối quá, bên trong không mặc quần áo.”
Thuấn Nhân lấy trong lò vi sóng ra đĩa bánh bao, rót một ly sữa, nói: “Mẹ đang định tắm thì con lại gọi mẹ ra.”
Nhan Nhan nói lớn: “Bố ở đây, con nhìn thất giày của bố ở ngoài cửa kìa.”
Thuấn Nhân nói: “Ăn xong, con về phòng đọc truyện tranh đi. Mẹ chưa gọi thì chưa được ra đấy nhé.”
Nhan Nhan nói: “Con muốn chơi với bố, bố đang ngủ hả mẹ? Con muốn ngủ với bố cơ!” Nói đoạn, cô bé nhảy xuống ghế, chạy về phía phòng ngủ.
Thuấn Nhan vất trứng trên tay xuống, chạy nhanh tới, chặn trước mặt Nhan Nhan. Nếu con bé nhìn thấy Tử Chấn không mảnh vải trên người, không biết nó sẽ nghĩ thế nào?
Khó khăn lắm mới bắt được con bé vào phòng đọc sách, Thuấn Nhân quay lại phòng ngủ, khóa cửa cẩn thận. Tử Chấn nằm sấp trên giường ngủ rất say, khuôn mặt thanh tú dưới mái tóc đen đẹp như một thiên thần.
Thuấn Nhan cởi phăng áo ngủ, leo lên giường, lật người Tử Chấn lại. Trong vô thức, Tử Chấn đưa cánh tay ra cho Thuấn Nhân gối đầu, Thuấn Nhân nằm sát bên Tử Chấn, vuốt nhẹ lên cằm anh.
“Tiểu Sư Tử.” Thuấn Nhân nói: “Em muốn sinh cho anh một đứa con.”
Tử Chấn ngủ say, không phản ứng gì. Thuấn Nhân hôn nhẹ lên môi anh, rồi vào nhà tắm.
Thuấn Nhân ngồi sấy tóc bên bàn trang điểm, trên người chỉ cuốn chiếc khăn tắm. Khăn tắm cuốn chặt đến nỗi ép hai bầu ngực, để lộ ra rãnh ngực sâu, nước trên tóc từng giọt từng giọt xuống vai, chảy xuống ngực, làm ướt một phần chiếc khăn tắm.
Máy sấy tóc phát ra âm thanh không to lắm, nhưng cũng đủ để đánh thức Tử Chấn, anh vươn vai nhìn Thuấn Nhân. Tay Thuấn Nhân vuốt lên mái tóc đang còn ướt, quay lại nhìn Tử Chấn, nở nụ cười ngọt ngào nhưng hơi e lệ của người con gái.
Tử Chấn dịu dàng nói: “Thuấn Nhân, mình kết hôn nhé!”
Thuấn Nhân nói: “Em từng ly hôn, còn nuôi con nhỏ, không có việc làm, không có bảo hiểm, lại qua tuổi hai lăm. Anh đã nghĩ đến điều đó chưa?”
Tử Chấn nhắc lại: “Mình kết hôn nhé!”
Thuấn Nhân tắt máy sấy, đến bên Tử Chấn, bốn mắt nhìn nhau âu yếm, sau đó cô trả lời một cách rõ rang: “Vâng”
Cuộc sống là một không gian đa chiều, hầu hết mọi người cả cuộc đời chỉ biết đến sự tồn tại của không gian đa chiều mà không có cơ hội được cảm nhận nó.
Trong một thời gian rất ngắn, Thuấn Nhân thoát khỏi thế giới ban đầu. Khi cô bế Nhan Nhan lên máy bay, mọi khổ nạn đều tan biến. Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp cúi người, dịu dàng hỏi: “Xin hỏi quý khách có cần gì không ạ?
“Có cần lấy thêm chăn cho cô bé này không ạ?” Thuấn Nhân nhìn những cô gái sống trên bầu trời như nhìn những đám mây đang trôi ngoài cửa sổ máy bay.
Bắt đầu từ ngày tuần trăng mật đầu tiên của Thuấn Nhân và Tử Chấn, Nhan Nhan ngủ rất ít. Cô bé đuổi theo những con bồ câu trên quảng trường. Đàn bồ câu bay rất thấp, có lúc lại đậu trên mặt đất, Nhan Nhan tỏ ra rất vui sướng. Cô bé cầm mẩu bánh mì bón cho bồ câu ăn, nụ cười tươi rói.
Thuấn Nhân nhớ tới một cuốn tiểu thuyết của Nga có tiêu đề Khám phá thế giới.
Cuộc sống thật tươi đẹp!






Sóng biển nhấn chìm tất cả
Trước khi về nước, Tử Chấn nhận được cuộc gọi của bố Diệp Trăn Trăn, hỏi han vài câu, ông ta nói Trăn Trăn lâu lắm rồi không gọi về nhà, người nhà rất lo lắng, khó khăn lắm mới hỏi được Lý Triệt số của Tử Chấn, hy vọng anh nể tình qua lại mẩy năm nhờ bạn bè bên Mỹ tìm Trăn Trăn giúp.
Tử Chấn bàn bạc với Thuấn Nhân, cô nói Diệp Trăn Trăn sống rât phóng khoáng, chẳng cần biết người nhà ra sao, nhưng thôi, đành giúp một lần.
Tử Chấn mang mẹ con Thuấn Nhan quay lại New York. Anh bảo thư ký đưa hai mẹ con đi chơi, con mình đến trường của Trăn Trăn. Anh tìm trong danh sách sinh viên trong trường được mấy người bạn cùng phòng với Trăn Trăn ngày trước, trong đó có một cô Hoa kiều đang làm việc ở thư viện. Cô gái này cảm thấy hơi lạ khi nhìn thấy Tử Chấn, cô ta chỉ nói: “Anh tới mấy con đường gần phố Wall, may ra thì thấy, có người nói từng nhìn thấy cô ấy ở đó.”
Tử Chấn có mấy người bạn làm ở sở giao dịch chứng khoán phố Wall, nếu Trăn Trăn làm việc ở đó, chắc chắn bạn bè của Tử Chấn sẽ báo cho anh.