Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
yên nhân gì khiến cô có thói quen kỳ lạ đến thế, cô không hiểu. Có điều, hiểu hay không hiểu cũng tốt cả, bởi một lẽ thói quen đó rất khó thay đổi.
Cô nói: “Tớ cảm thấy Tử Chấn rất đau khổ, từ nhỏ cho đến bây giờ đều như vậy. Sức khỏe anh ấy không được tốt lắm, ngoài mấy vết thương cũ, hiện tại cứ đêm đến là ho dữ dội, không biết có phải do hút thuốc nhiều mà như thế không. Anh ấy ăn nhiều mà cũng không béo lên được, người lúc nào cũng thiếu máu, có tâm sự trong lòng cũng không muốn nói với tớ, có những lúc, tớ cảm thấy anh ấy dường như vui sướng đến cực điểm, nhưng cũng cảm nhận được là anh ấy đang đau khổ đến tận cùng. Anh ấy khó gần hơn trước đây, anh ấy tuy ở bên cạnh tớ, nhưng lại giống như là đang cô độc một mình đối diện với một thế giới khác. Anh ấy dỗ dành tớ, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ con, không muốn chia sẻ với tớ, không muốn tớ trưởng thành, nhưng tớ muốn giúp anh ấy, bởi nhìn thấy anh ấy như vậy, tớ đau lòng, tớ không đành lòng để anh ấy kết giao với đám người thần kinh, không đành để anh ấy chịu khổ, không đành để anh ấy bị người ta bắt phải làm những việc không thích. Tớ biết sẽ là rất khó, tớ làm sao có thể nhìn anh ấy chịu đau khổ, bôn ba khắp nơi.” Thuấn Nhân không lau dòng nước mắt đang chảy trên má, mặc cho nó rơi xuống. “Bọn tớ không cần nhiều tiền đến như vậy, hiện tại có mấy căn nhà đối với tớ là đủ lắm rồi, tớ chỉ muốn ở bên anh ấy, tớ muốn anh ấy được sống hạnh phúc, nhưng tớ phải làm thế nào đây?”
“Nếu anh ấy là tội phạm giết người thì cậu còn yêu anh ấy không?” Trăn Trăn cười nói. “Chỉ là ví dụ thôi. Người con gái nào khi ở bên anh ấy cũng say mê anh ấy, chỉ cần nhìn vào mắt anh ấy ba giây thôi là muốn tan chảy rồi. Chính vì điều đó mà tớ và anh ấy có mâu thuẫn, anh ấy suốt ngày bận bịu kiếm tiền, để tớ cô đơn một mình. Sau đó, tớ gặp chuyện không may, đành phải đứng nhìn anh ấy rời xa tớ. Thuấn Nhân, nếu may mắn cả đời này cậu sẽ có được người đàn ông này, còn cuộc đời tớ đang nhanh chóng đi đến hồi kết. Nếu tớ mượn anh ấy mấy tháng, chắc cậu cũng không phản đối đâu nhỉ?” Trăn Trăn quan sát thái độ Thuấn Nhân, vội cười nói: “Đùa cậu thôi, sao cậu có thể đồng ý được chứ?”
Thuấn Nhân không biết trả lời thế nào. Diệp Trăn Trăn đúng là người đàn bà kỳ lạ, đã mắc bệnh nan y rồi mà còn để người ta ghét, cô ta lấy đâu ra dũng khí nói ra yêu cầu đó chứ? Thuấn Nhân tuy tức tối những cũng cảm thấy thái độ của Tử Chấn đối với Trăn Trăn nên nhiệt tình một chút.
Thuấn Nhân gọt táo, lê, cam, xếp vào một cái đĩa hình chiếc lá, sau đó bưng lên lầu tìm Tử Chấn.
Ánh sáng ở phòng đọc hơi tối, ba mặt tường đều là giá sách, cao tới mức gần như muốn chạm tới trần nhà. Để tiện cho việc tìm tên sách, cửa giá sách đều làm bằng kính trong suốt, bàn đọc rất rộng, bên trên để một quyển sách, máy tính, một lọ đựng bút, gạt tàn thuốc và một chiếc đèn bàn.
Tử Chấn ngồi dựa vào ghế, đang gõ máy tính, hai mắt chăm chú nhìn vào màn hình.
Thuấn Nhân nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây lên bàn, hai tay ôm lấy vai Tử Chấn, cằm đặt lên vai, ngó qua nội dung trên màn hình, tay cầm miếng táo đưa lên miệng cho Tử Chấn.
Tử Chấn ngậm miếng táo trong miệng, không nhai, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính. Thuấn Nhân lay nhẹ, anh mới sực nhớ ra điều gì đó nói: “Em đừng ngồi gần máy tính, có tia bức xạ, em ra sofa ngồi đi.”
Thuấn Nhân kéo tay anh đặt lên bụng mình: “Tròn không, sau này càng ngày em sẽ càng giống con ếch.”
Tử Chấn cười, rụt tay lại tiếp tục gõ bàn phím, nói: “Anh sắp xong rồi, ngoan nào, đi ra kia ngồi đi, lát nữa nói chuyện.”
Thuấn Nhuần tìm trên giá sách quyển Đạo đức luận, bật chiếc đèn bàn bên cạnh sofa lên đọc. Khi ngẩng đầu lên, thấy Tử Chấn đã ngồi bên mình từ lúc nào không hay, tay anh cầm đĩa trái cây, ăn ngon lành. Thuấn Nhân đặt tay sau gáy, vuốt mái tóc của Tử Chấn.
Giọng nói của Thuấn Nhân không lanh lảnh, rất mềm mại và dịu dàng, nghe rất êm tai, giọng nói ấy vang lên trong đêm tối yên tĩnh, càng làm cho người ta lưu luyến. Từ trước đến nay cô chưa gọi Tử Chấn là “chồng”, anh mãi mãi là một Tiểu Thạch Tử lưu lạc nơi quê người ở đường Thạch bản năm đó, mãi mãi là một viên kim cương trong lòng Thuấn Nhân. Thuấn Nhân gọi tiếng “Thạch Tử” thì Tử Chấn không có cách nào từ chối cô ấy.
Nhưng yêu cầu của Thuấn Nhân lần này nghe ra không mấy lọt tai. Đối với Tử Chấn, đi an ủi Diệp Trăn Trăn khác nào tự đâm đầu vào lưới. Diệp Trăn Trăn rất chủ động trước đàn ông, hơn nữa cô ta không từ một thủ đoạn nào, điều này Thuấn Nhân không thể tưởng tượng được, chính vì không tưởng tượng được mà cô mới ngây thơ cho rằng đó chính là đang giúp đỡ.
“Diệp Trăn Trăn bị bệnh, đó không phải là lý do để anh phải ở bên cô ta. Anh sẽ tìm bác sĩ chữa bệnh cho cô ta, còn những chuyện khác, anh không có nghĩa vụ.” Tử Chấn để đĩa trái cây sang một bên nói: “Thuấn Nhân, chắc do em mang thai nên đầu óc hơi hồ đồ, anh có thể hiểu được. Nhưng về sau đừng có yêu cầu anh những chuyện như vậy, em không cảm thấy như thế đối với anh là một sự sỉ nhục sao?”
Thuấn Nhân đưa tay ra véo má Tử