Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1539 lượt.
thằng họ Thời kia thôi. Thằng đấy đáng bị băm vằm thành trăm mảnh, nó hại tôi mất bao nhiêu tiền, còn Nhan Thuấn Nhân, theo nó thì cũng chung một số phận thôi.”
“Ông không được hại chết anh ấy, nếu không, tôi không hợp tác với ông nữa.”
“Chết từ từ mới tàn nhẫn, cô đành lòng không?”
“Nói xem nào.”
“Tôi chắc chắn phải trả thù nó, nhưng chưa có cơ hội. Cô muốn như vậy thì cứ làm đi, tôi hận thằng này lắm, tôi sợ nhìn thấy nó sẽ không kiềm chế được mà cho nó một nhát dao. Cô nghĩ cách đi, xong việc, tôi đưa tiền cho cô. Chỉ cần cuộc sống của nó khốn đốn là được rồi.”
Có những cuộc hội ngộ báo hiệu sự ra đi
Cuộc nói chuyện với Triệu Chấn Đào không thu được kết quả gì. Diệp Trăn Trăn biết ông ta sợ thế lực nhà họ Thời. Mối thù của Chấn Đào không lớn tới mức ông ta phải mang nhà cửa, tính mạng ra đặt cược. Con người chưa lâm vào cảnh khốn cùng thì chưa có quyết tâm một mất một còn. Có lẽ ông ta đang chờ cơ hội, nhưng Diệp Trăn Trăn thì không chờ được nữa.
Cô ta gặp Lý Triệt, tìm hiểu xem gần đây Tử Chấn đang làm phi vụ gì.
Lý Triệt nói: “Có mấy viên ngọc thạch quý hiếm, hàng Myanmar, hình như anh ta đang phân tích mấy viên đá này.”
Mấy thông tin này không dùng đến, Trăn Trăn hỏi: “Thế chủ tịch Thời? Ông ta đang làm gì?”
Đầu đau như búa bổ, mắt cũng nhòe đi, lại buồn nôn, anh bịt miệng đứng lên định tìm nhà vệ sinh, nhưng dạ dày càng lúc càng khó chịu, nhìn thấy không xa có một hòn non bộ, anh cố hết sức đến chỗ đó, cố nôn, nhưng nôn không được, lại ho dữ dội, hơi thở khó khăn, cứ thế này chắc sẽ ngất mất, anh cố gắng lấy lại tinh thần cho tỉnh táo một chút.
Điện thoại đổ chuông hồi lâu, anh miễn cưỡng để lên tai.
Thuấn Nhân hỏi: “Anh ở đâu thế? Sao không thấy đâu?”
Tử Chấn cố giữ giọng bình thường: “Anh có chút việc, đến bây giờ đây.”
Anh không còn sức để nói nữa, không ngờ Thuấn Nhân trả lời đã tắt điện thoại. Tử Chấn lại dựa vào non bộ nghỉ một lát, cảm giác chóng mặt qua đi, anh lại vòng qua non bộ đi về phía Thuấn Nhân.
Thuấn Nhân nhìn thấy anh đã nở nụ cười từ xa và đi tới, kiễng chân hôn nhẹ lên má Tử Chấn: “Mình đi ăn cơm đi anh.”
Nhan Nhan cầm tay Tử Chấn, cười hi hi. Tử Chấn vuốt nhẽ lên mái tóc Nhan Nhan, nói: “Con dẫn đường nhé!”
Ba người đi ăn trong công viên, Nhan Nhan ăn vừa nhanh vừa nhiều, ăn xong, cô bé chạy ra ngoài tìm bạn chơi trò trốn tìm.
Tử Chấn không ăn một miếng nào, ngồi dựa vào tường để uống trà. Thuấn Nhân sờ lên trán anh, chỉ có một chút mồ hôi, không sốt. Nhưng nhìn Tử Chấn có vẻ mệt mỏi, Thuấn Nhân nói: “Chúng ta đến gặp bác sĩ đi, em có cảm giác như anh đang bị ốm.”
Tử Chấn rút trong ví ra một bức ảnh, đưa ra trước mặt Thuấn Nhân, nói: “Em xem em giống người trong ảnh này không? Còn nhớ anh đã từng nói với em không?”
Xem ra bức ảnh cũng nhiều năm rồi, trong ảnh là một cô gái, nụ cười rất tươi, mái tóc dài hơi xoăn xõa xuống bờ vai, tóc mái hơi hất sang một bên để lộ đôi gò má nhỏ xinh.
“Mẹ anh đẹp thật.” Thuấn Nhân nhìn kĩ tấm hình. “Sinh được một người con như anh chắc chắn phải là một tuyệt sắc giai nhân.”
Tử Chấn vuốt nhẹ lên cổ Thuấn Nhân, nói: “Em là món quà mẹ tặng cho anh, lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã biết điều đó.”
Mắt Thuấn Nhân hơi cay cay, Tử Chấn nhỏ giọng lại nói: “Em giống một người mẹ, một người vợ, một người tình, một người con gái quan trọng nhất đời anh.” Tử Chấn nhẹ nhàng dựa vào người Thuấn Nhân, giọng dịu dàng yêu cầu: “Ôm anh một chút được không?”
Thuấn Nhân ôm anh vào lòng, để anh ngồi lên đùi mình, cơn chóng mặt lại đến, anh mệt mỏi nhắm mắt lại: “Anh hơi buồn ngủ, để anh ngủ một lát nhé.”
Trạng thái mệt mỏi cứ kéo dài, Tử Chấn nghĩ thời tiết thay đổi nên trong người mệt mỏi. Thực ra trong những lần ốm trước đây, anh luôn xem thường bệnh tật, thói quen xấu này đến giờ vẫn không thay đổi.
Thứ bệnh dằn vặt con người này phát tác được hai tháng, Tử Chấn mới đến bệnh viện khám, có một loại nguyên tố nào trong người cao hơn mức tiêu chuẩn cho phép. Theo suy luận của bác sĩ, nguyên nhân dẫn tới bệnh này là phải có người cố ý hãm hại, nếu không tìm ra nguồn gốc, bệnh này sẽ ngày một nặng hơn.
Không cần suy nghĩ, Tử Chấn cũng biết thủ phạm là Trăn Trăn, anh quá hiểu người phụ nữ này. Cái trò độc ác mà không nghĩ tới hậu quả này rất hợp với tính cách của cô ta.
Tử Chấn gọi Trăn Trăn đến phòng làm việc, nói: “Chỉ là tôi không muốn đối phó với cô thôi, nếu không cô sớm đã lìa đời rồi, hơn nữa sẽ là một cái chết rất bình thường.”
Diệp Trăn Trăn nói: “Tôi đã chết rồi.”
“Thế thì giữa tôi và cô chẳng còn gì để nói nữa.”
Tử Chấn cố giữ vẻ bình thường, nhưng dần dần không thể trụ được nữa, anh khụy xuống ghế.
Trăn Trăn cúi xuống nhìn, Tử Chấn không biết gì nữa. Cô ta bịa việc Tử Chấn uống say kêu bảo vệ khiêng anh lên xe của mình, sau đó lái xe đi vào màn đêm.
Trên xe, Tử Chấn thở gấp, máu từ miệng chảy ra, trong cơn hôn mê, giọng yếu ớt, anh nói: “Đừng thông báo cho vợ tôi, đừng để cô ấy bị sốc.”