XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

n sinh cho anh một đứa con. Bây giờ! Ngay lập tức! Tốt nhất là ngày mai sinh luôn.”
Sinh cho người đàn ông một đứa con, đấy là cách đàn bà thể hiện tình yêu, sự tin cậy trực tiếp nhất đối với đàn ông. Kiểu thì thầm bên tai những lời ngọt ngào đó như là một cách kích thích ham muốn trong giai đoạn cao trào của một người đàn ông.
Thuấn Nhân cảm thấy say mê người đàn ông trẻ tuổi này. Tuy không muốn mang ra so sánh với người đàn ông trước, nhưng Thuấn Nhân cảm thấy ngày đó mình đã quá lãng phí tuổi thanh xuân trên cái thân thể quái thai đó.
Trên chuyến bay trở về Bắc Kinh, Thuấn Nhân bắt đầu buồn nôn. Khi xuống sân bay, cô đi đến chỗ Trịnh Học Mẫn. Cái thai đã được một tháng.
Trịnh Học Mẫn nói: “Sẽ là một đứa trả đẹp như thiên thần đây, thật không thể tưởng tượng được.”
Nhan Nhan nói: “Con muốn có con trai.”
“Lần này em sẽ đặt tên cho đứa bé, nếu là con trai, sẽ gọi là Nhược Chấn.” Nói đoạn, Thuấn Nhân hôn lên má Tử Chấn. “Tốt nhất là giống anh như hai giọt nước.”
Thuấn Nhân chuyển về sống ở tứ hợp việc. Lệ Huyên ngày nào cũng nấu nhiều món ngon bổ dưỡng cho con dâu ăn. Thời Hân thì kéo Tử Chấn ra ngoài giải quyết công việc. An An ít khi ở nhà, nhưng hễ về nhà là lại mang cái gì đó cho chị dâu tẩm bổ.
Ở mặt nào đó, Lệ Huyên có những điểm giống với Nhan Xuân Nam, nhưng họ là hai kiểu người khác nhau. Lệ Huyên dù có chu đáo đến mấy cũng vẫn làm cho người ta cảm thấy không được thân thiết lắm, mọi chuyện bà ta đều không để hở chút nào, khiến Thuấn Nhân cảm thấy như có bức tường ngăn cách giữa hai người, khó gần gũi. Thuấn Nhân tuy ít nói chuyện với Xuân Nam, nhưng đó là những lời nói ra từ đáy lòng, còn với Lệ Huyên, đó chỉ là hỏi han xã giao.
Lệ Huyên bồi bổ cho bà bầu rất khoa học, không như bà Triệu ép ăn toàn thịt, Lệ Huyên nấu không nhiều nhưng lại nấu rất nhiều bữa trong ngày.
Mỗi lần nhìn Thuấn Nhân ăn, Lệ Huyên lại ngồi cạnh cười bí hiểm, có lúc hỏi mấy chuyện tế nhị, còn nói: “Con nhặt được vàng rồi, Tử Chấn nhìn thế thôi nhưng là một người đàn ông mạnh mẽ lắm.”
Câu nói đó nghe nhiều khiến Thuấn Nhân cũng cảm thấy kích thích. Mỗi lần gần chồng, Thuấn Nhân lại muốn chuyện đó, Tử Chấn dở khóc dở cười, nói: “Em không muốn đứa bé này à? Đừng quậy nữa.”
Thuấn Nhân cười một cách ngốc nghếch, rồi lại ngoan ngoãn như một con mèo. Tử Chấn ôm Thuấn Nhân vào lòng, dỗ dành cho tới khi cô ngủ say mới thôi.
Thời Hân có sở thích vác gậy golf trên vai, bước chầm chậm trên thảm cỏ xanh, đôi giày thể thao màu trắng bước trên thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng. Ông ta thích tản bộ cùng với Tử Chấn.
“Bạn gái trước đây của con tới công ty xin việc, chắc nó đến đó chỉ vì con thôi.” Thời Hân không cần nói tên người đó, Tử Chấn cũng biết cô ta chính là Diệp Trăn Trăn, vì trước khi kết hôn, Tử Chấn chỉ qua lại với một mình cô ta.
Thời Hân nói: “Thái độ của con đối với cô ta cũng bình thường rồi, chắc không phải vì nguyên nhân hết yêu nó rồi phải không? Nguyên nhân cơ bản là bây giờ cách nhìn đúng sai của con đã không còn mạnh mẽ như trước nữa.”
Tử Chấn cầm quả bóng ném ra xa, có lúc lại vân vê nó trên tay, như đang thử độ đàn hồi, anh nói: “Đạo đức không phải là một hằng số không đổi, mà là một biến lượng, do thời gian, địa điểm, và cả sự không giống nhau ở mỗi cá thể à có sự khác biệt, thậm chí hoàn toàn tương phản.”
“Con muốn tha thứ sao? Hay cảm thấy trước đây quá tiêu cực?”
“Sống thế nào là việc của cô ta, giờ con với cô ta chẳng có liên quan gì hết. Huống hồ áp đặt quan điểm của mình lên người khác là việc rất ấu trĩ, đó là cách sống của cô ta, không thể nói được là đúng hay sai.” Tử Chấn không muốn nói tiếp đề tài này nữa, anh nghiêng người ném trái bóng đi thật xa.
Thời Hân bỏ chiếc gậy xuống đất, nửa đùa nửa thật, nói: “Bố còn có biệt thự ở Xương Bình, Thuấn Nhân mang thai rồi, con có cần đến đó ở với Trăn Trăn một thời gian không?”
Ánh mắt Tử Chấn lạnh băng, Thời Hân biết mình đã nói sai. Tử Chấn chỉ vào Thời Hân nói: “Bố luôn mang hôn nhân ra làm trò đùa, từ trước dến nay bố không hề biết đến liêm sỉ và trách nhiệm. Con sắp bị bố biến thành một con quỷ rồi, bố đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Bố sẽ khiến con giống như bố. Chỉ có như thế con mới hiểu được người bố này. Sao con vẫn ngây thơ như thế chứ?” Thời Hân nói vẻ tiếc nuối. Ông ta muốn đánh vào đầu Tử Chấn một cái nhưng Tử Chấn đã đi ra xa rồi.
Thời Hân nói: “Con thấy mình tốt hơn Triệu Chấn Đào à? Vì ông ta ngu dốt mới bị xem là kẻ xấu, còn con thì khác, con có bản lĩnh làm biết bao nhiêu người phải nhảy lầu, khuynh gia bại sản, được người mình yêu đội lên đầu, coi như ông trời. Ngày đó con bước ra như thế nào? Có phải vì con cho rằng mình không còn dính dáng gì đến cô ta nữa không? Cho nên con mới từ bỏ, mặc kệ nước chảy bẻo trôi đúng không? Vì sao cô ta mới ly hôn không lâu, con đã như điên cưới cô ta về? Có phải con sợ cô ta biết mình đã thay đổi thành một người như thế nào rồi sẽ rời xa con không? A hà, con hành động nhanh đấy, giờ cô ta có thai rồi, cả đời này sẽ quấn lấy con. Quan trọng là c