Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
ô ta quá yêu con, nếu cô ta biết được con từng làm gì trong mấy năm qua thì cô ta sẽ khóc cạn nước mắt đấy.”
Sắc mặt Tử Chấn hơi nhợt nhạt, anh nói: “Mọi việc con làm đều hợp pháp.”
Thời Hân nói: “Đó là vì con đứng trong ánh hào quang. Tử Chấn à, con quá thông minh, bố rất hãnh diện vì con, nếu như con không lanh lợi, sao bố có thể nhanh chóng thay đổi được con? Bố khuyên con hãy xa rời người phụ nữ đó, tốt nhất là cô ta nên ôm lấy cái tiêu chuẩn đạo đức của cô ta mà sống tiếp những ngày tháng nghèo túng, con việc gì phải khổ sở hành hạ bản thân mình thế?”
Tử Chấn cúi đầu nhìn trái bóng, nói: “Con không có cách nào rời xa cô ấy.”
Thời Hân nhìn bộ dạng của Tử Chấn, trong lòng không nhịn được, nói: “Con đừng có tự trách bản thân, nói trắng ra là bố đã dụ dỗ con từng bước bước đi tới ngày hôm nay, nếu lúc đầu bố nói rõ sự thật cho con, con tuyệt đối sẽ không cùng bố đi Mỹ, khi đó, con ôm ước nguyện lương thiện của mình ra đi. Cái ước nguyện đó chỉ là cái vỏ bọc đẹp đẽ, con bóc nó rồi mới thấy được sự thật, nhưng muốn bỏ cuộc thì cũng đã muộn rồi.”
Thấy Tử Chấn không nói gì, Thời Hân nói tiếp: “Con càng ngày càng đánh mất đi niềm vui của mình, vết thương của con hiên tại còn đau hơn vết thương ngày đó. Đây không phải là điều bố muốn nhìn thấy. Con xuất sắc như thế, thông minh như thế, tài năng như thế, tại sao con lại ngu ngốc để một người đàn bà thao túng con? Cô ta đã chứng minh mình là kẻ thất bại. Nghèo nàn là thất bại, thất bại là sai lầm, không còn nghi ngờ gì nữa!”
Tử Chấn ra ngoài sân golf, ngồi xuống ghế, nhìn lên bầu trời lúc hoàng hôn, nói: “Nhưng con cảm thấy bố cũng là kẻ thất bại. Trước đây con không có khát vọng sống, từ nhỏ con luôn sống trong mơ hồ, con luôn muốn tìm một lý do để sống tiếp, nhưng không có.” Giọng Tử Chấn nhỏ lại: “Bố đừng ép con. Cô ấy là thiên đường của con, nếu không có cô ấy, con sẽ chết.”
Thời Hân nói: “Nếu thế thì sự thành công của con để cho cô ta chiêm ngưỡng à? Nếu trước đây cô ta không ly hôn, chắc con cũng định tìm thời cơ đến trước mặt cô ta đến thế à? Con thật trẻ con. Các cô gái ở Las Vegas cũng chẳng làm con rung động, thật kỳ lạ, bố thấy mấy đứa đó thèm khát con lắm, vậy mà con thì chẳng hề để ý.”
“Bởi vì con thề là sẽ không bao giờ trở thành một ngươi đàn ông như bố”, Tử Chấn nói rõ ràng. “Con không muốn Thuấn Nhân lại có cuộc đời như mẹ.”
Thời Hân bỗng tức giận: “Chuyện của bố với mẹ con, con biết cái gì? Con có tư cách gì mà ngồi đây ăn nói lung tung chứ?”
Thời Hân nói xong hai câu đó, cũng không có ý định nói rõ thêm mà chuyển sang đề tài khác: “Bố sẽ nói cho con nghe một bí mật, ai bảo bố là bố của con chứ, Trăn Trăn cầu xin bố nghĩ cách lừa con lên giường với cô ta.” Nói xong, ông ta cười to: “Tạm thời bố không có ý định hợp tác với nó. Nhưng sau này thì rất khó nói. Có lẽ bố sẽ nói hết cho Thuấn Nhân nghe những việc con làm trong mấy năm qua, bởi bố đã nhắm được một người con dâu tốt, con bé rất hợp với con.”
Tử Chấn không thèm để ý đến ông ta, anh dựa lưng vào ghế, mắt nhắm lại.
Mãi mãi trắng tay
Trăn Trăn cảm thấy Tử Chấn đang rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Anh cho rằng bí mật này không thể giấu mãi được, đấy là nguyên nhân anh chủ động nói ra. Bản chất Tử Chấn rất lương thiện, cho nên anh sẽ đứng ngồi không yên. Nguyên nhân sâu xa hơn là trong tiềm thức, anh nghĩ mình đã trót đứng trong hàng ngũ của Trăn Trăn, cho nên anh mới thổ lộ ra hết với đồng loại.
Trăn Trăn không có ý định kể hết cho người vợ mới cưới của Tử Chấn nghe, cho dù đó là Nhan Thuấn Nhân. Con người sau những lần vấp ngã thường khát khao có được một vòng tay ấm áp, rất ít khi lại tiếp tục theo đuổi giấc mơ hão huyền. Trăn Trăn cần cái ôm của Tử Chấn, cho dù đó chỉ là tạm thời, cho dù không nhìn thấy ánh mặt trời, cô ta vẫn yêu Tử Chấn, yêu say đắm.
Cô ta chưa một lần tới tứ hợp viên thăm Thuấn Nhân, bởi cô ta tuyệt đối không thể chấp nhận được việc người phụ nữ khác đang mang trong mình cốt nhục của người mình yêu.
Những cái đó, Thuấn Nhân không rõ lắm, cô rất ít khi đến công ty của Tử Chấn, ở nhà có cả đống chai lọ, hàng thật hàng giả, cô đều không quan tâm. Ông nội từng nói, nhà ở huyện Uyển, dưới hầm chôn rất nhiều đồ cổ, nhưng tiếc là thời kỳ văn hóa cách mạng bị Hồng vệ binh lấy đi rồi, Thuấn Nhân cũng chưa từng nhìn thấy.
Thuấn Nhân cố gắng không nhắc tới Tử Chấn, nhưng Trăn Trăn không thèm để ý, thậm chí cô ta còn nói mấy câu kiểu như: “Tử Chấn bị đau lưng, nên mỗi lần quan hệ, tớ phải nằm ở trên.” Nếu nói Thuấn Nhân không để ý tới thì là lừa phỉnh, cô rất muốn vờ như không nghe thấy, nhưng lại hỏi một câu: “Anh ấy có thích như thế không?”
“Không biết được”, Trăn Trăn nói. “Cũng có lẽ như vậy, anh ấy chưa từng chủ động một mình. Bắt đầu từ tối hôm anh ấy bước sang tuổi mười tám, anh ấy đều nghe theo sự sắp xếp của tớ.”
Thuấn Nhân không thích Diệp Trăn Trăn, nhưng kỳ lạ là cứ mỗi lần gặp cô ta là lại nói ra hết những lời từ đáy lòng, rốt cuộc là ngu