Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
Chấn, dài giọng nói: “Không cảm thấy, không cảm thấy, anh đúng là con cáo vô tình vô nghĩa, sau này anh dám như thế với em, em sẽ chết cho anh thấy!”
Tử Chấn nói: “Anh thoát làm sao được em, tiền đều ở chỗ em, không theo em thì theo ai đây?”
Thuấn Nhân để chân lên người Tử Chấn, Tử Chấn vừa massage vừa dặn dò: “Nhớ uống canxi đúng giờ đấy, hai tối nay em bị chuột rút, ban ngày anh không có ở nhà, em phải tự chăm sóc mình.” Massage chân xong, anh lại nắn bóp lòng bàn chân cô, hỏi: “Khi có bầu Nhan Nhan, em có bị chuột rút không? Em thật không biết thương bản thân mình.”
Thuấn Nhân nghịch sợi dây đeo trên tay Tử Chấn: “Nguyện vọng của anh chắc không phải làm hoàng đế đấy chứ? Sao giờ nó vẫn chưa đứt?”
“Có lẽ ngày đó mẹ em đùa em thôi, nếu không thì vẫn chưa tới lúc”, Tử Chấn nói. “Anh không nói cho em đâu, nói ra mất thiêng.”
Thuấn Nhân ôm lấy cổ Tử Chấn, nói nhỏ bên tai anh: “Anh à, em béo muốn ngủ rồi, bế em béo đi ngủ đi.”
Tử Chấn bế Thuấn Nhân về phòng ngủ, Thuấn Nhân nói: “Sang năm em lại muốn sinh thêm em bé nữa, liên tục sinh, cho đến khi không thể sinh được nũa thì thôi, như thế cả đời này em sẽ được ở bên cạnh anh.”
“Sinh mãi như thế, người sẽ xấu đi đấy”, Tử Chấn nói. “Em không xót, nhưng anh lại xót.”
“Dù sao em cũng không dùng thuốc tránh thai, anh cũng không được dùng bao, mình thuận theo tự nhiên nhé.”
“Được, thuận theo tự nhiên. Em béo sẽ thành bà béo.”
Thuấn Nhân cắn anh ta một cái, Tử Chấn sợ tuột tay rơi mất bà bầu, nên chịu đau, không phản ứng lại. Anh đặt Thuấn Nhân lên giường, đắp chăn lại, tắt đèn ngủ, rồi sang phòng ngủ của Nhan Nhan, Tử Chấn nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên ngang ngực con bé, còn mình lại quay lại phòng đọc.
Điện thoại của Tử Chấn hiện cuộc gọi nhỡ, là Trăn Trăn. Đêm đã khuya, anh để điện thoại sang một bên, tiếp tục đọc tin tức trên mạng. Điện thoại lại kêu, anh muốn chỉnh sang chế độ rung, không may ấn nhầm phím nghe, nghe thấy giọng Diệp Trăn Trăn, anh đưa điện thoại lên tai: “Có việc gì ngày mai nói.”
Anh tắt điện thoại, nó lại kêu, anh cầm điện thoại trong tay, Diệp Trăn Trăn nói: “Anh chưa chấp nhận yêu cầu của Thuấn Nhân à? Anh thật là tàn nhẫn, nếu không phải là anh bỏ tôi, tôi cũng chẳng phải ra đứng đường, còn mang bệnh vào người nữa, có điều anh càng làm như thế, tôi lại càng thích anh. Tử Chấn, tôi nhất định không tha cho anh đâu.”
“Cô tự động mang tiền đầu tư vào chứng khoán thì liên quan gì đến tôi?”
“Phải rồi, có người muốn ăn thịt nên đồ tể phải giết mổ, bởi vậy đồ tể vô tội, đúng thế không?”
“Diệp Trăn Trăn!”
“Anh hối hận vì đã nói cho tôi biết chuyện đó chứ gì? Tôi cảm thấy anh chẳng qua lo lắng khi tôi có thể nói với vợ anh. Đương nhiên là tôi sẽ không nói, tôi sẽ không làm anh mất lòng tin đâu.”
“Thực ra, tôi muốn cô nói với cô ấy, cô ấy hiểu rồi, có lẽ chúng tôi sẽ gần gũi nhau hơn.”
“Tốt nhất anh đừng cố ý làm cho tôi thù ghét anh, nếu không thì người tiếp theo gặp xui xẻo sẽ là anh đấy.”
Câu nói của Diệp Trăn Trăn mang hàm ý xấu xa. Tử Chấn lấy tay bịt tai lại, giọng vẫn bình thản nói: “Hãy giữ chút thể diện cho mình được không? Đừng để tôi phải cảm thấy hối hận vì đã từng yêu cô.”
“Tôi thà chọn việc không để mình phải hối hận còn hơn.”
Tử Chấn vứt điện thoại xuống bàn.
Vinh quang của một đời người không phải ở chỗ cả đời không gặp một lần thất bại mà là ở chỗ thất bại liên tiếp nhưng lại mạnh mẽ đứng dậy, giống như trái bóng sau mỗi lần đập xuống đất lại nảy cao hơn.
Cuộc hôn nhân lần thứ ba của Triệu Chấn Đào lại thất bại.
Đối với thất bại lần này, hắn ta nhanh chóng tìm cho mình một lời an ủi, đó là số lần kết hôn của hắn nhiều hơn những người đàn ông khác. Bà vợ thứ ba chỉ ở được một tháng đã bị hắn quét ra khỏi cửa. Đối với Triệu Chấn Đào, chẳng qua cũng chỉ mất mấy đồng tiền lệ phí đăng ký kết hôn và ly hôn, chứ chẳng thiệt hại gì.
Hắn ta bắt đầu tìm kiếm bà vợ thứ tư, hắn phát hiện ra bất kể người phụ nữ nào cũng có thể làm vợ mình, bởi xem ra, không sớm thì muộn họ cũng sẽ cuốn xéo khỏi nhà.
Triệu Chấn Đào không còn ve vãn các cô gái như trước, điều này cho thấy hắn đã già rồi. Nhưng hắn vẫn chẳng có hứng thú gì với mấy cô trên hai lăm, dường như giữa hắn và họ không có tiếng nói chung. Bà Triệu giới thiệu mấy cô gái ở quê cho con trai, nhưng không có cô nào lọt vào tầm ngắm của hắn. Đắn đo suy nghĩ đã lâu, Triệu Chấn Đào quyết định ra giá lương của cô vợ thứ tư, mỗi tháng hai nghìn tệ. Mọi thứ đồ dùng khác phải tự túc, hắn ta cảm thấy mình như thế là hào phóng rồi, với đồng lương đó chắc sức hấp dẫn cũng cao đây. Diệp Trăn Trăn đến gặp Triệu Chấn Đào, hắn đang xem mấy bức ảnh của các nữ minh tinh, mấy cô đó đắt quá, cứ như thể là vàng bạc châu báu, hơn nữa lại kém xa Thuấn Nhân. Hắn ta ngắm Diệp Trăn Trăn một lúc, cảm thấy Trăn Trăn không đủ sức hấp dẫn, có điều cô ta không phải đến để cầu hôn, cô ta muốn hỏi Chấn Đào có muốn trả thù Thuấn Nhân không.
“Cô ta lại có thai rồi? Con đàn bà này cũng biết sinh đẻ nhỉ?” Triệu Chấn Đào nói. “Chắc cô chỉ muốn cướp lại cái