Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1536 lượt.

.
“Không sao, mấy hôm trước cháu bị ốm, Thuấn Nhân sao rồi cô, sinh mổ à?”
“Lần này là sinh thường, rất thuận lợi, đứa bé rất khỏe mạnh. Thôi, vào thăm vợ đi.”
“Cảm ơn cô Trịnh!” Tử Chấn vui mừng đến nỗi quên cả vết thương, cúi người chào bác sĩ Trịnh, vết thương lại đau khiến anh nhăn mặt thở một hơi dài.
Thuấn Nhân nhìn thấy Tử Chấn, giơ hai tay ra muốn ôm. Tử Chấn cúi người xuống ôm lấy Thuấn Nhân, hôn một cái lên mái tóc vợ: “Cám ơn em yêu, em vất vả quá!”
Tóc Thuấn Nhân còn ướt, bộ dạng mệt mỏi, nhưng vẫn nở nụ cười mãn nguyện, nói: “Con trai chúng ta giỏi lắm, lúc đó tay chân em cứ co lại, không có sức để rặn nữa, nó dùng sức đạp rồi chui ra, nếu không có con trai giúp sức, chắc em đã bị rạch rồi. Rốt cuộc mấy ngày nay anh làm gì thế?”
Thuấn Nhân nhìn lên mặt Tử Chấn, bỗng ngạc nhiên hỏi: “Anh bị ốm à? Sao không nói? Có phải mấy ngày nay anh nằm viện không? Có phải lại mổ rồi không? Sao không nói cho em biết? Anh… anh… anh muốn để em lo lắng đến chết sao?”
Cô nhìn Tử Chấn từ đầu đến chân: “Anh vẫn còn nằm viện hả? Thế quay lại đó đi, nhanh về nằm nghỉ đi, đừng ở đây nữa.”
Tử Chấn nói: “Xuất viện rồi, không cần về đó nữa. Lần này nằm viện, anh không muốn nói cho em biết, sợ em lo lắng sẽ sinh sớm, não của đứa trẻ đẻ non nhỏ hơn trẻ đủ tháng, sinh sớm sẽ hại nó cả đời đấy.”
Thuấn Nhân khóc nấc lên, Tử Chấn vội vàng tìm giấy lau nước mắt cho cô, nói: “Ngốc à, muốn khóc thì để con đầy tháng hãy khóc.”.
Anh ngồi xuống ghế cạnh giường, nhìn Thuấn Nhân. Thuấn Nhân ôm đứa bé nhìn anh cười nói: “Sau này khi gọi Chấn Chấn, anh có chạy đến không?”
Tử Chấn cười, anh không còn sức để nói, chỉ nhìn Thuấn Nhân và đứa bé, giống như đang ngắm nhìn một bức họa tuyệt đẹp. Anh rất mệt, người cứ mềm ra, không gượng được nữa, anh gục xuống giường, gối đầu lên cánh tay. Mặt anh trắng nhợt, chỉ còn lại hai hàng lông mày đen và lông mi dài, hai má hóp vào, môi khô, nhìn đúng là một người đang bị bệnh.
Thuấn Nhân nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc đen của chồng, trong lòng bỗng cảm thấy có điềm báo không tốt. Tử Chấn ngủ một cách êm ái, đến nỗi dường như không kịp thở, Thuấn Nhân đưa ngón tay đặt lên mũi anh mới cảm thấy có chút hơi thở yếu đuối.






Cát bụi và nguyện vọng
Đối với trai thành phố, hơn ba mươi tuổi mới bắt đầu nghĩ tới chuyện kết hôn là việc rất bình thường. Nhưng đối với anh chàng Lý Triệt, xuất thân từ một huyện nhỏ, hai mươi bảy tuổi vẫn giường đơn gối chiếc là một chuyện mất mặt.
Tết về quê, không tránh được lúc bạn bè, người thân hỏi han chuyện gia đình, con của anh họ Trăn Trăn đã đến tuổi đi học, mỗi khi nhìn thấy Lý Triệt, anh ta lại cất giọng bề trên, nghe thật đáng ghét!
Điều kiện của Tử Chấn mà mang về quê thì đúng là niềm mơ ước của bao cô gái, bởi vậy, nếu không tìm cô vợ thành phố, thì quá là lãng phí. Lý Triệt quen rất nhiều gái thành phố, nhưng tìm hiểu đến một giai đoạn nào đó, lại nảy sinh những điểm không hợp, cái nhược điểm của bọn họ là khinh thường trai tỉnh lẻ, việc này Lý Triệt không thể chấp nhận.
Diệp Trăn Trăn đến công ty làm việc, Lý Triệt cảm thấy cô ta rất hợp với mình.
Ngày Thuấn Nhân xuất viện, Trịnh Học Mẫn gọi Tử Chấn lại, tay chỉnh gọng kính, xem chừng có điều khó nói, bà đặt tay lên vai Tử Chấn, lấy hết dũng khí nói: “Cố biết không nên hỏi cháu việc này, nhưng cháu có thể nói cho cô biết, chứng khoán khi nào tăng không?”
Tử Chấn hơi mơ hồ xen lẫn ngạc nhiên, nói: “Cháu làm sao mà biết được, cháu có chơi chứng khoán đâu.”
Sắc mặt Trịnh Học Mẫn trở nên căng thẳng: “Trăn Trăn nói với cô cháu đang chơi, nó còn nói cho cô biết mấy mã chứng khoán nữa đấy.”
“Lời Trăn Trăn nói cô đừng có tin.” Tử Chấn thấy Trịnh Học Mẫn ngẩn ra, liền nói: “Cô Trịnh à, cháu không nói dối cô đâu. Hồi còn ở New York, cháu từng chơi một lần, về nước cháu không chơi nữa. Thật sự cháu không biết chuyện này.”
Trịnh Học Mẫn bỏ tay khỏi vai Tử Chấn, rồi đút tay vào túi áo blouse.
Tử Chấn nói: “Hay để cháu hỏi hộ cô? Xem xem gần đây thị trường chứng khoán như thế nào?”
Trịnh Học Mẫn lắc đầu, cười miễn cưỡng, đi về phía phòng làm việc mà trong lòng nặng trĩu tâm tư.
Tử Chấn nói với theo: “Cô Trịnh, tuần sau cô đến công ty gặp cháu nhé!”
Trịnh Học Mẫn không trả lời, đến cửa thoát hiểm rẽ sang bên, rồi không thấy bóng dáng đâu nữa.
Thuấn Nhân ngồi trên xe chờ Tử Chấn, cô hôn con trai một cái, lại hôn con gái một cái, ôm hai đứa bé vào lòng, nói trong niềm vui sướng: “Hai bảo bối của mẹ, chúng ta về nhà nhé!”.
Tử Chấn mở cửa lên xe, quay đầu lại nhìn vợ và các con, Thuấn Nhân rướn người ra phía trước, Tử Chấn quay lại, hai người môi chạm môi.
Thuấn Nhân nói: “Tối anh xuống dưới tầng ngủ đi, ở trên con khóc anh không ngủ được.”
Tử Chấn vào số lái xe ra khỏi bệnh viện: “Không sao, để em một mình anh không yên tâm.”
Thời Hân và mẹ con Lệ Huyên đang đợi ở phòng khách xem mặt em bé.
Thời Hân nói với Tử Chấn: “Rất giống con hồi nhỏ.” Nói đoạn, ông đưa tay kéo tay T


Teya Salat