Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
ử Chấn: “Theo bố vào phòng đọc nói chuyện.”
Thời Hân hỏi Tử Chấn giá thị trường của mấy viên ngọc Myanmar, lại hỏi nhu cầu gần đây của mấy khách quen. Ông ta châm một điếu xì gà, bắt chéo chân, ngồi dựa vào ghế lắc, điều này cho thấy ông ta lại bắt đầu một lí luận mới.
“Từ trước tới nay con không hề hiểu bố. Dưới sự sai khiến của cái đạo đức ngu dốt mà con đang có, thậm chí con còn không chịu thử hiểu về người bố này. Con bị hạn chế bởi quy tắc của một người bình thường, thế nên con chỉ có thể trở thành một người bình thường mà thôi. Con trai à, sao con không tự kiểm điểm lại xem điều gì cứ mãi làm con không thấy vui vẻ? chẳng phải con đã đọc rất nhiều truyện cổ tích sao? Bởi con là một con thiên nga, nhưng lại sống trong đàn vịt xấu xí.”.
Tử Chấn nói: “Bố lại bắt đầu phủ hoa lên miệng bẫy rồi. Nghe ra có vẻ như bố luôn luôn có lý. Lần này lại là gì nữa đây? Muốn con đón nhận them một người phụ nữ khác phải không? Con không dễ bị lừa đâu. Con người có khi theo đuổi một cuộc đời phẩm chất cao sang, nhưng có khi lại theo đuổi một cuộc đời mang tính nghệ thuật, thẩm mỹ, hoặc theo đuổi một tin ngưỡng nào đó, có khi lại chỉ theo đuổi một cuộc sống an nhàn, bình an, gia đình hạnh phúc. Nhưng bất luận họ theo đuổi một cuộc sống thế nào, đã là một thành viên trong xã hội, đều phải tuân thủ một vài đạo lý cơ bản. Bọ ngựa khi giao phối sã nuốt người bạn đời của mình, đối với loài bọ ngựa mà nói thì đó là bản năng, vì sao trong mắt người đời lại cho rằng như thế là tàn khốc? Còn chế độ một vợ một chồng của con người, trong mắt bọn khỉ mà nói thì đó là một hành vi khiến gen tốt bị tuyệt chủng. Bố à, bố không phải bọ ngựa, cũng không phải loài khỉ, bố là một người đàn ông. Nói thế không biết bố có tiếp nhận hay không, nhưng con phải nhấn mạnh một điều, không có một loài nào có thể muốn làm gì thì làm. Bố không phải Thượng Đế, hơn nữa đến Thượng Đế cũng có cái buồn phiền của ông ta.”
“Thế hả? Vì sao trên thực tế bố đã làm rồi mà chưa cảm thấy mình bị trừng phạt.”, Thời Hân nói.
“Vợ mất con rơi, tình nhân nhạt nhẽo, như thế đối với bố không phải là một sự trừng phạt à? Bố hãy vứt bỏ cái suy nghĩ hoang đường muốn con bỏ vợ lấy người khác đi, ngoài việc tiêu tiền và lừa phụ nữ ra, bố không điều khiển được những thứ khác đâu.”
“Con trai, con nên làm cho đời sau của con được đông đúc thêm, giờ là lúc tốt nhất rồi đấy. Bố luôn ân hận vì mình chỉ sinh có một mình con thôi, nếu không phải như vậy, bố đã chẳng phải hao tâm tốn sức để thuyết phục con rồi.”
“Giờ bố cũng có thể làm đựơc điều đó mà, cố chi thật nhiều tiền tìm người sinh cho bố thật nhiều con vào, sau đó thành lập một liên bang cộng hòa, phát động chiến tranh thôn tính thế giới, như thế bố sẽ trở thành ông bố của trái đất này.”
“Giọng điệu mỉa mai kiểu trẻ con như thế này khiến bố rất khó tiếp tục nói chuyện với con.” Thời Hân thở dài. Mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu nhẵn bóng của ông ta, lộ ra bên thái dương mấy sợi tóc bạc trắng.
Ông ta lại tiếp tục: “Con trai à, bố bị bệnh, không thể có con được nữa. Khi bố phát hiện ra, bố vội vàng về nước tìm con. Con à, sinh ít quá cũng thấy mạo hiểm lắm, con nên sinh thêm vài đứa nữa, phòng gặp chuyện không may xảy ra.”
Tử Chấn dường như muốn cười, nhưng không cười nổi. Anh đưa mắt xuống nhìn ngón tay của mình, nói: “Nếu bố không nói ra điều này, con sẽ tự cho là bố về nước tìm con là vì lương tâm bố đã thức tỉnh.”
Anh nhìn bố lúc lâu, cuối cùng cũng cườii và tự nói: “Hai chúng ta vì sao có thể là bố con được nhỉ?” Tử Chấn quay đầu nhìn cửa sổ, như thế nhìn phong cảnh bên ngoài, cũng có thể như đang làm một động tác lắc đầu: “Con không cho rằng sinh con là một việc làm lương thiện, nếu như có thể chọn lựa, con thà không sinh đứa nào.”
“Nhưng con vừa mới kết hôn xong đã sinh ngay một đứa đấy thôi.”
“Bởi Thuấn Nhân muốn có con với con.”
“Nếu thay bằng một người đàn bà khác thì con không sinh con nữa.”
“Giả thiết này thật bỉ ổi.” Tử Chấn quay lại bàn làm việc, bắt đầu tìm tài liệu, dường như anh không muốn tiếp tục nói chuyên nữa.
Kết hôn vốn là một việc hết sức bình thường, hai người có giấy đăng kí kết hôn là có thể chung sống cùng nhau.
Lý Triệt và Trăn Trăn tổ chức hôn lễ ở huyện Uyển và ở Bắc Kinh. Ngoài chi trả tiền cho đám cưới, họ cũng dư ra được chút tiền mừng.
Cuộc hôn nhân giả tạo kết thúc, Trăn Trăn đến công ty làm việc. Lấy cớ màng quà cưới để đến phòng làm việc của Tử Chấn, cô ta nói: “Cám ơn anh đã không truy cứu em, dạo này anh có khỏe không?”
Di chứng để lại lớn nhất của Tử Chấn là thường xuyên hoa mắt chóng mặt, không biết lúc nào bệnh lại tái phát, thậm chí có lúc sẽ mù tạm thời, theo như thuật ngữ của ngành y thì là thiếu máu, và máu cung cấp lên não không đủ. Mỗi lúc mệt mỏi đến mức không chịu đựng, Tử Chấn lại hút thuốc.
Anh ta nhìn Trăn Trăn một cái, nói: “Dù sao đi nữa hồi nhỏ cô cũng là một cô bé lương thiện. Sống với Lý Triệt cho tốt đi, nhớ lấy, thái độ của cô đối với cuộc sống như thế nào thì cô cũng sẽ nhận lại đúng như thế.”
Trăn Trăn nói: “