XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

y anh nói ra đấy nhé.” Thuấn Nhân lè lưỡi trêu Tử Chấn. “Có điều phải chờ đến sang năm mới được.”
“Ý gì thế?”
“Hai tháng rồi em chưa bị.”
“Em lại…” Tử Chấn suýt phun nước trong miệng ra, anh mở to đôi mắt nhìn Thuấn Nhân: “Không đùa đấy chứ? Sao vừa đụng vào cái đã có ngay rồi?”
“Mật mã của em với anh khớp nhau quá mà.” Thuấn Nhân cười. “Trước đây em không thế đâu, anh thì sao? Chắc cũng vậy nhỉ? Anh với cô ta chắc dùng biện pháp gì đấy phải không?”
Tử Chấn “Ừ” một tiếng, Thuấn Nhân làm động tác như muốn cắn anh.
Tử Chấn né người rồi nói: “Sinh mau như thế không biết người ta nghĩ gì về anh đây, cứ như thể là thằng lưu manh ấy.” Anh tính trên đầu ngón tay, hai mày cau lại, thở một hơi dài: “Thuấn Nhân à, em đừng có sinh mau như thế, sức khỏe của em không chịu được đâu. Con mới được có chín tháng, em không muốn người ta chửi anh là thằng côn đồ suốt ngày hành hạ vợ chứ?”
“Được thôi.” Thuấn Nhân miễn cưỡng gật đầu, rồi dựa đầu vào vai Tử Chấn, nhìn về phía chân trời xa xăm: “Anh biết không chỉ khi nào trong người em có đứa con của anh, em mới cảm thấy anh như đang ở cạnh em từng giây từng phút. Con được sinh ra em vô cùng lo sợ, bởi khi không có anh ở bên, kể cả ôm lấy đứa bé, em cũng không yên tâm, em muốn hai chúng ta hòa làm một, máu thịt của em và của anh cũng hòa làm một.”
“Thế thì sau này, khi chúng ta ra đi, tro cốt của hai chúng mình sẽ bỏ chung vào một cái lọ nhé?”
Thuấn Nhân nhận lời, ôm chặt Tử Chấn, Tử Chấn dùng ngón tay lau hàng nước mắt trên má.






Chân tướng sự thật
Bệnh viện có bầu không khí rất đặc biệt, trầm lặng và nghiêm trang khác thường. Không ai thích ngồi xe lăn vãn cảnh trong bệnh viện, nếu được lựa chọn, họ thà khoẻ mạnh đứng bên lề đường đang thi công hơn là ngồi xe lăn ngắm hoa trong bệnh viện. Nhưng cũng có ngoại lệ, đó là những người phụ nữ mang thai đến tháng đẻ, chỉ có lúc đó, bệnh viện mới biến thành sắc đỏ của hoa hồng.
Thuấn Nhân đi chầm chậm trong sân bệnh viện, cô có chút e ngại khi tới gặp bác sĩ Trịnh. Tuy đã thắng được Tử Chấn, nhưng mới đó thôi đã tìm đến báo cáo, ít nhiều cũng khiến con người ta phải xấu hổ. Nhưng đã lỡ rồi, thôi thì mặt dày đi gặp bác sĩ vậy.
Phòng làm việc của Trịnh Học Mẫn ở khu khám nội trú.
Thuấn Nhân vòng qua khu khám bệnh, nhìn thấy một đám người đang đứng, gần đó có chiếc xe cảnh sát, có cả dây ngăn không cho người ngoài vào, một cảnh sát mặc áo blouse trắng đang ngồi dưới đất, hình như vừa mới xảy ra chuyện gì.
Thuấn Nhân kêu lên đau đớn, giơ tay đánh vào người Tử Chấn: “Chẳng phải anh không nhẫn tâm giết một con cá sao? Chẳng phải anh nhìn thấy con chim non rơi xuống đất, lại nhặt lên trả về tổ sao? Chẳng phải anh lương thiện hơn những người đàn ông khác sao? Sao anh có thể làm chủ một trò chơi cay nghiệt như thế? Sao anh có thể lạnh lùng nhìn cảnh bao nhiêu gia đình tan nát như thế? Sao anh lại biến thành con người như vậy Cậu thanh niên hiền lành ngày nào đâu rồi? Anh tìm về cho em! Tìm về cho em!”
Tử Chấn mặc kệ cho cô đánh đập, chỉ khi cô suýt vấp vào chân ghế anh mới ôm cô vào lòng.
Thuấn Nhân mềm lòng trước cái ôm dịu dàng của Tử Chấn, cô ngã vào lòng anh, không làm chủ được mình, Thuấn Nhân hôn lên vết ngón tay trên mặt Tử Chấn, anh hơi quay mặt đi, để tránh cái hôn của Thuấn Nhân, hỏi: “Thuấn Nhân à, anh có đẹp không?”
Thuấn Nhân nghẹn ngào, gật đầu.
Tử Chấn vẫn giọng nói nhỏ nhẹ: “Không được tính là xấu phải không nào? Nhưng bóc lớp da này ra, bên trong là thịt, xương, mạch máu và nội tạng, không khác gì so với những người đàn ông khác. Thế thì em yêu cái gì ở đây? Tâm hồn? Không chắc lắm, giống như từ nhỏ chúng ta đã được dạy là phải yêu cuộc sống. Cuộc sống là gì? Cuộc sống là linh hồn của thế giới vật chất. Khi anh phát hiện ra anh không thắng được bản chất trong con người mình, anh liền nghĩ, mình cứ sống như một con người đi. Bảo vệ người phụ nữ mình yêu và lương thiện hết sức có thể.”
Anh dìu Thuấn Nhân ngồi xuống sofa: “Thuấn Nhân à, anh không có cách nào đến được cái đích của sự lương thiện, bởi nếu điều đó xảy ra có nghĩa là anh sẽ bị huỷ diệt. Anh không phải là thiên sứ, anh chỉ là một người bình thường. Thuấn Nhân, anh không cao thượng, xin em đừng có lấy tiêu chuẩn của một vị thần ra để áp đặt lên anh, như thế sẽ không công bằng với anh.”
Thuấn Nhân không nói gì, trái tim như đang rỉ máu.
Bên ngoài cửa sổ, hoa nở đầy sân. Gió lặng. Mùa xuân đến.
Thuấn Nhân lấy chiếc ví Từ Chấn mua ở Tây Ban Nha tặng cô trong túi xách ra, mở ví lấy thẻ ngân hàng ra để trên bàn: “Tất cả đều ở đây, anh cầm lấy đi. Còn nữa, em tạm thời không muốn nhìn thấy anh, em đưa Chấn Chấn về An Huy, Nhan Nhan cũng đi cùng.”
Tử Chấn không níu kéo, cầm lấy thẻ ngân hàng vứt vào trong ngăn kéo.
Thuấn Nhân quay đầu, bước ra khỏi phòng làm việc. 
Tử Chấn mở bao thuốc trên bàn, lấy ra châm một điếu, dựa lưng vào ghế, nhả khói thuốc. Anh lại bắt đầu cảm thấy cơn chóng mặt quen thuộc, lắc lắc đầu, tình trạng cũng