Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
Mấy thứ thuốc đó rất có hại cho sức khỏe của anh, em không biết phải cứu vãn thế nào.”
“Muộn rồi, chẳng thể làm lại đựơc nữa.” Nói xong anh quay đầu nhả khói thuốc, vẫn thái độ bình tĩnh, anh nói: “Ra ngoài đi, tôi rất bận.”
Ánh mắt Trăn Trăn không thể rời khỏi Tử Chấn, cô ta rất muốn quỳ xuống dưới chân người đàn ông này, người một thời từng là của một mình cô ta, sao cô ta lại dễ dàng đánh mất người mình yêu? Vì sao anh ta lại xa xôi đến thế, như ở tận nơi chân trời.
Trong em có anh, trong anh có em
Vấn đề để Chấn Chấn đăng kí hộ khẩu ở đâu khiến Thuấn Nhân suy nghĩ rất lâu. Tử Chấn mang quốc tịch Mỹ. Thuấn Nhân muốn Chấn Chấn vẫn giữ quốc tịch Trung Quốc.
Thuấn Nhân và bố chồng muốn bàn bạc chuyện này. Thời Hân không có hứng thú lắm, ông ta cho rằng không những cháu nội mang quốc tịch Mỹ mà đến con dâu cũng phải nhập quốc tịch Mỹ để tránh những tình trạng rắc rối về vấn đề giấy tờ.
Nhưng ý Thuấn Nhân là sau này nếu có sinh thêm thì phải nộp phạt vì vỡ kế hoạch.
Thời Hân nói: “Đừng có tưởng nộp phạt ít, con số đó không có giới hạn đâu! Nhìn vào nhà ta thế này mà chọc đến ban sinh đẻ có kế hoạch, chúng nó phạt cho ra đường không có cơm ăn thì thôi.”
“Anh đã làm lại gì cho nó nào?” Thuấn Nhân tức điên lên nói: “Anh còn dám nhận mình là bố nó hả, tôi đến đây nói chuyện với anh xem như là đã tôn trọng anh rồi. Tôi hoàn toàn có thể làm lại hộ khẩu khác, khi đó, Nhan Nhan sẽ chẳng còn liêu quan gì tới anh. Bố nó không phải là anh mà là người chồng hiện tại của tôi.”
Triệu Chấn Đào không ngờ Thuấn Nhân có thể nói ra những lời đó với mình, chẳng biết từ khi nào cô ta đã nâng tầm quan trọng của chồng lên cao như thế? Chẳng phải cô rất coi nhẹ chồng sao? Triệu Chấn Đào cứ nghĩ tới người kia là máu điên lại sôi lên. Ly hôn xong, lại bị huyết áp cao, nếu lần này lại nuốt cơn giận vào trong thì thật chẳng phải là thằng đàn ông.
Hắn ta chớp mắt nhìn người phụ nữ đối diện, gen của người đàn bà này nhất định thuộc loại đặc biệt, qua hai lần sinh nở mà vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp, ngược lại, còn quuyến rũ lạ thường. Đang trong giai đoạn cho con bú, ngực lại càng căng hơn, vòng eo nhỏ đến mê hoặc.
Triệu Chấn Đào không hiểu nổi tại sao mình lại nhặt được một vật quý đến như vậy, rồi tại sao mình lại tự tay vứt bỏ nó. Lúc này hắn ta không còn tâm trạng nghĩ tới Nhan Nhan mang họ gì nữa, việc duy nhất anh ta muốn làm là “dạy” cho người phù nữ này một bài học.
Để tránh bị bảo vệ nhìn thấy, hắn ta chốt cửa lại, rồi như một con hổ, hắn ta lao vào Thuấn Nhân đang ngồi trên sofa.
Thuấn Nhân như một con thỏ mắc bẫy, giãy giụa điên cuồng, miệng la hét kêu cứu.
Tiếng hét to quá, Triệu Chấn Đào vội bịt miệng cô lại, tay kia vẫn vội kéo khóa quần.
Đúng lúc phần dưới của hắn ta lộ ra, Thuấn Nhân lấy chân đang đi giày cao gót đá thật mạnh. Triệu Chấn Đào không kêu nổi một tiếng, tay ôm hạ bộ, nằm một đống trên nền nhà.
Thuấn Nhân vội chỉnh lại quần áo, mở cửa chạy như bay ra ngoài.
Sự việc kinh hoàng này xảy ra mấy tiếng rồi mà Thuấn Nhân vẫn chưa định thần lại được.
Cô ngâm mình rất lâu trong bồn tắm có hòa tinh dầu hoa hồng và sữa. Cơ thể ngâm lâu trong bồn nước thơm mát, da thịt cũng trở nên mềm mại, những cánh hoa đang nở ra chờ đợi, chờ đợi cơn mưa mát mẻ, chờ đợi bầu không khí trong lành sau cơn mưa.
Cô đưa tay với điện thoại, Tử Chấn vừa về tới nhà, đang lên lầu, cô cười nói: “Vào phòng tắm gặp em nhé!”
Viền cửa phòng tắm được làm bằng gỗ trầm hương, ở giữa là kính mờ màu hồng. Bồn tắm màu trắng, mặt nước sóng sánh, Thuấn Nhân hất tóc ra ngoài bồn tắm, da mặt hồng hào, phần da trên cơ thể lộ ra ngoài mặt nước trắng nõn, mềm mại. Nhìn thấy Tử Chấn, giọng cô như mời gọi: “Vào đây đi anh.”
Tử Chấn vừa chốt cửa lại, Thuấn Nhân đã ôm lấy lưng anh, vuốt nhẹ trên cơ thể anh. Tử Chấn rút tay cô ra đưa lên môi hôn. Thuấn Nhân kéo anh xuống bồn tắm, họ quấn quýt không rời.
Vợ chồng Thuấn Nhân thường ra ngoại ô nghỉ ngơi vào dịp cuối tuần, Lý Triệt và Trăn Trăn có lúc chủ động xin họ đi cùng. Cảnh bốn người họ đi dạo rất kì lạ, vợ chồng Lý Triệt không bao giờ đi cùng nhau, mà tách ra đi bên cạnh người tình một thời của mình, cố tìm đề tài nào đó nói chuyện.
Thuấn Nhân giả vờ có việc, gọi Tử Chấn lại, nói nhỏ: “Đôi vợ chồng này thật kì lạ, anh nói xem vì sao hai đứa nó lại cưới nhau nhỉ?”
Tử Chấn tung nắp chai nước suối lên rồi chụp lấy, nheo mắt nhìn đôi vợ chồng kia đang ở xa xa, nói: “Ai mà biết được, anh cũng chả quan tâm.”
“Họ chắc chẳng tốt đẹp gì?”
“Ừ, cùng một giuộc với nhau cả ấy mà.”
“Có điều rất lạ là, cùng là người xấu thường không làm bạn với nhau được, mặc dù họ có rất nhiều điểm chung.”
“Có gì lạ đâu, nồi nào úp vung nấy mà.”
“Không biết tương lai họ dạy con thành người như thế nào nhỉ? Bố mẹ kiểu đấy thì…”
“Không chừng lại sinh ra loại lưu manh.”
“Phải đấy, chắc phải độc ác như Hitler ấy chứ.”
“Thế thì chúng ta mau chóng sinh ra một Roosevelt đi.”
“Câu nà