Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
anh nhiều thế nào…”
Hả? Hóa ra ba năm trước cô gái đó đã bỏ rơi anh ta, bây giờ muốn quay đầu làm lại.
Người con trai tên Chu Chính từ từ mở miệng, cười thốt ra một chuỗi lý luận: “Tiểu Doanh, thời gian ba năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, ví dụ như, ba năm nay anh đều không đi đến những loại cửa hàng như thế này, em kéo anh đến đây để hồi tưởng lại những chuyện quá khứ, anh chỉ có thể nói là phối hợp thôi. Năm đó anh rất thích các món em nấu, nhưng cũng không hề ghét bỏ những món do người khác làm. Cho đến cả những chiếc đầm trắng mà em mặc, anh cũng rất thích, nhưng quần áo của phụ nữ mặc mà anh thích bây giờ, lại là kiểu “mốt mới của hoàng đế”. Cách chúng ta gặp gỡ như hiện nay, nếu em muốn thì cứ tiếp tục, nếu không muốn thì cũng đừng đến tìm anh nữa.”
“Chu Chính, có phải anh đang trả thù em không?!” Trong mắt cô gái đầy ắp sự miễn cưỡng và trách giận. Người con trai tên Chu Chính lắc đầu thất vọng, đứng dậy, đi khỏi bàn.
“Chu Chính!” Người con gái gọi mãi không được anh ta, cầm túi xách đuổi theo.
Anh ta nói những điều thật vô nghĩa, nhưng có một câu rất đúng: Thời gian ba năm, rất nhiều sự việc đều đã thay đổi.
Trở về nhà, tôi lại lên mạng để làm hồ sơ xin việc, nhưng có thể là đã quá vội vàng, tôi cứ căng thẳng cầm chặt điện thoại, chỉ sợ bị lỡ đi mất bất kỳ một cơ hội phỏng vấn nào đó.
Một sớm bị rắn cắn, mười năm vẫn còn sợ sợi dây, ám ảnh khi tôi tìm việc năm đó vẫn còn lưu giữ khiến lòng tôi vô cùng sợ hãi. Tuy có ba năm kinh nghiệm làm việc, nhưng yêu cầu khi tìm việc bây giờ cũng không giống khi đó. Khi đó, chỉ cần bước chân vào xã hội, có thể tự nuôi sống bản thân, dưới tiền đề tuân thủ pháp luật, làm việc gì cũng không cầu kỳ quan trọng quá, còn yêu cầu về lương cũng rất thấp. Nhưng ngày nay, sau ba năm, lại không thể như thế được.
Đãi ngộ của Tập đoàn Hiểu Thiên có thể coi là nhất nhì trong giới doanh nghiệp, tôi đổi chỗ làm không chắc có thể tìm được đãi ngộ như mong muốn. Cho nên chỉ còn biết tìm nhiều doanh nghiệp hơn, để có thể có sự so sánh tổng hợp. Nào ngờ chờ đến buổi chiều ngày thứ hai, cũng chẳng có cuộc điện thoại nào gọi phỏng vấn nào. Tôi nhớ lại kinh nghiệm trước đây, thường hiệp hội giới thiệu việc làm sẽ chọn trước bảng lý lịch ba ngày, đơn vị cần tìm nhân viên sẽ gọi điện thông báo cho bạn. Càng về sau cơ hội càng mờ nhạt hơn.
Tôi buồn chán ngồi trên ghế sofa, cái tư thế này vốn đã duy trì đến hơn một tiếng rồi. Cuối cùng điện thoại của tôi cũng reo lên. Khi đó tôi thực sự đã có một động tác hôn lên cái điện thoại, nhưng nhìn kỹ lại số điện thoại hiện lên trên màn hình, hoa lửa trong mắt ngay lập tức bị dập tắt.
Trong điện thoại tiếng của mẹ vang lên, “Đồng Đồng, bố con nằm viện rồi!”
Trời xanh nổi sấm sét.
Tôi nhảy vọt xuống khỏi ghế, “Mẹ, bố rốt cuộc sao vậy? Con sẽ về ngay!” Vừa nói, tôi đã nhảy khỏi ghế, lao về phía tủ quần áo.
“Đồng Đồng, sang nay bố còn đột nhiên ngất xỉu trong nhà, xe cứu thương sau khi đưa đến bệnh viện, thì đã đưa thẳng đến phòng cấp cứu, sau đó bác sĩ cũng không để mọi người gặp mặt đã đưa đến phòng bệnh đặc biệt. Trong một ngày mỗi chiều chỉ có nửa giờ thăm bệnh nhân từ 4 giờ chiều. Đến bây giờ mẹ cũng không biết bố con thế nào, hu hu...” Mẹ tôi vừa nói, vừa tu tu khóc.
Mẹ tôi lúc nào cũng rất mạnh mẽ, ghê gớm đối với ba chị em tôi, từ nhỏ đến lớn chúng tôi bị đánh đòn thường xuyên như cơm bữa. Nhưng trước mặt bố tôi, mẹ lại luôn luôn mềm mỏng, ân cần. Bây giờ một người luôn khỏe mạnh như bố tôi phải vào viện, mẹ tôi làm sao mà chịu nổi chứ?
“Mẹ, mẹ mau nói cho con biết, bố sao lại bị bệnh nặng đến mức phải cấp cứu, lại còn phải đưa vào phòng đặc biệt?”
Mẹ lập tức bị kích động mạnh, “Đồng Đồng, bố con là bị nhồi máu cơ tim, bác sĩ nói phải lập tức tiến hành phẫu thuật nối mạch tim. Cần nhanh, càng nhanh càng tốt, nếu không thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng bất kỳ lúc nào.”
Một tiếng “ùm” nổ ra trong đầu tôi, một màn trắng bao trùm tất cả. Chẳng trách bố bị chuyển đến phòng bệnh đặc biệt, cái loại bệnh chết người này, lúc nào cũng có thể xảy ra nguy hiểm.
“Đồng Đồng, con hiện không phải vội trở về đâu, bệnh viện yêu cầu chúng ta phải nộp tiền đặt cọc là 5 vạn tệ, ở đây mẹ chỉ có 8 nghìn mà con mang về hôm tết. Con hãy mau nghĩ cách, bố con đang chờ con cứu đấy!”
Tôi đã cầm quần áo trong tay nhưng rồi lại ném lại vào tủ.
Đúng vậy, không có 5 vạn tệ, bệnh viện sẽ không thể làm phẫu thuật cho bố tôi được, mà trong thẻ ngân hàng của tôi chỉ còn thừa lại tiền nghìn thôi, không dồn đủ tiền, trở về nhà, có phải chẳng có ích lợi gì sao?
Người Trung Quốc có truyền thống không thích mượn tiền. Từ nhỏ phạm vi cuộc sống của tôi cũng chịu ảnh hưởng của loại truyền thống này. Em gái em trai tôi đều thuộc vào những kẻ “siêu sinh” vì mẹ tôi rất mạnh mẽ, quyết chí sinh cho nhà họ Tiêu một đứa con trai, cho nên khi sinh được em trai tôi, trong nhà tôi có bao nhiêu thứ tích lũy đều đem nộp phạt hết. Từ đó đến giờ, nhà tôi luôn phải xoay sở về vấn đề tiền.
Nhưng cho dù có khó khăn đến đâu, mẹ tôi cũng