Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

có lẽ em sẽ đến đây làm việc…”
“Trước Tết tỷ lệ phạm tội ở các nơi đều gia tăng, một mình em thân con gái lúc này chạy đến thành phố T điều tra thị trường sao? Nếu là vì em tránh anh thì không nhất thiết chạy đến nơi xa vậy chứ…” Mộng Hàn lo lắng nói.
“Không phải em đi một mình, em có đồng nghiệp đi cùng.”
“Mấy người?” Khẩu khí anh ấy càng lo lắng.
“Em và Chu Chính.” Trả lời rồi, tôi đã nằm lên giường, tìm một tư thế dễ chịu, nhắm mắt lại.
“Chỉ có hai người bọn em thôi sao?” Khẩu khí Mộng Hàn còn ớn lạnh hơn gió Bắc ngoài cửa sổ. Một mình tôi sống trong ba năm còn ổn, anh ấy còn lo lắng cái gì chứ? Trong lòng tôi cười nhạt.
“Phải, chỉ có hai người bọn em.”
“Lúc nào về?” Xem ra biểu cảm anh ấy, chỉ trong chốc lát đã biến mất rồi.
“Đại khái khoảng một tuần, nếu lâu, em sẽ trực tiếp từ đây về nhà.” Cũng sắp Tết rồi, em lại về thành phố A, đúng là cũng không cần thiết.
“Anh về sẽ gọi lại cho em sau.” Nói xong, anh ấy cúp máy.
Một đêm trằn trọc, điện thoại không còn vang lên nữa.
Nghĩ rất nhiều chuyện, lúc sáng sớm ngày hôm sau, nhìn thấy mình trong gương, sắc mặt tái mét, lại còn có quầng mắt rõ rệt, trông tiều tụy vô cùng.
Sau khi thu dọn lại ngăn nắp, đã nghe thấy tiếng có người gõ cửa bên ngoài, “Đồng Đồng, dậy chưa?”
“Dậy rồi.” Tôi mở cửa ra, thấy Chu Chính đang cười đợi tôi trước cửa, anh ấy quan sát tôi từ trên xuống một lượt, nheo mắt hỏi: “Tối qua ngủ không ngon à, có phải vì điện thoại ai đó?”
Nụ cười anh ấy rất thoải mái, dường như là đang nói một chuyện gì đó cực vụn vặt, càng giống vẻ trêu chọc: “Tối qua anh ta cũng gọi cho tôi, nói là vừa gọi cho cô xong, rất tức giận, giống như tôi là một tên háo sắc hàng đầu thiên hạ vậy.”
Mặt tôi bỗng đỏ lên.
“Lúc đó, tôi mơ mơ hồ hồ, không nghe rõ anh ấy nói gì, song tôi dám khẳng định, anh ấy luôn mắng tôi.”
Nói chuyện một lúc đã tới nhà ăn, phục vụ bưng hết đĩa điểm tâm nọ đến đĩa kia đặt trước mặt tôi.
“Đương nhiên là không phải, chỉ là vừa thay đổi chỗ ngủ nên ngủ không ngon!”
“Cô nhìn cô kìa, sao lại chẳng biết đùa chứ. Thực ra tôi biết cô đã thử tha thứ cho chuyện anh ấy và Uyển Uyển, một người con gái hiểu chuyện như cô, phải biết một người đàn ông trong ba năm không thể cự tuyệt tất cả phụ nữ, đặc biệt là người đẹp, đó không phải là chuyện dễ dàng gì, anh ấy vài năm này cũng không dễ dàng…”
Tôi ngẩng đầu, tia ban mai sáng sớm chiếu lên khuôn mặt anh ấy, trong ánh mắt nhỏ và dài lấp lánh nụ cười, ở đó không có sự chế giễu, chỉ có sự chân thành: “Ban đầu cô hận anh ta, quyết định chia tay với anh ta, cô không phải sợ anh ấy “nhất thời hồ đồ”, mà là sợ anh ấy chính là “không kiềm nén được tình cảm”, sợ anh ấy rốt cục không thể kiểm soát được sự mê hoặc, không có sợi dây đạo đức cao như vậy trong lòng cô, sợ anh ấy đã không phải là người đàn ông năm đó cô quen, không đáng để cô gửi gắm cả đời.”
Tôi cho ống hút trong ly sữa vào miệng, im lặng cúi đầu.
“Mà bây giờ điều khiến cô dằn vặt nhất đã không phải điều này, cô không thể tha thứ cho anh ấy tại sao lại lừa gạt cô. Cô sợ sau này hai người ở cùng nhau, không biết câu nào của anh ấy là thật, câu nào là giả, cô đã mất đi cả niềm tin đối với cô và anh ta.”
“Điều bây giờ cô cần là, để anh ấy tìm lại niềm tin lẫn nhau giữa hai người. Cô hy vọng anh ấy dỗ dành cô nhiều, hứa hẹn nhiều với cô, quan tâm cô, hiểu cô, cho cô thời gi­an… Hôm qua đợi điện thoại không chỉ là vì những điều này, còn vì anh ấy lái xe trong trời tuyết rơi cô không yên tâm, đúng không?”
Nước mắt đột nhiên có chút không kiểm soát được, từng giọt từng giọt tuôn trào ra.
“Tôi đã là anh trai cô rồi, muốn khóc thì cứ khóc đi… Trước đây tôi đã học qua môn tâm lý học, cô có tâm sự gì trong lòng có thể nói với tôi, tôi sẽ giúp cô phân tích nhất định có tác dụng! Tôi bằng lòng là con giun trong bụng cô.”
Khả năng thấu hiểu của Chu Chính, tôi không phải lần đầu lĩnh giáo, từng từ anh ấy đều nói trúng tim tôi. Tại sao một người ngoài lại có thể biết tôi đang nghĩ gì, còn Mộng Hàn thì lại không thể hiểu tôi chứ?






Khó khăn lắm mới có thể lau khô nước mắt bằng cách không để ai thấy rõ nhất, mới phát hiện hôm nay Chu Chính không mặc đồ âu, mà là một bộ quần áo rất thoải mái.
“Hôm nay chúng ta không làm việc sao?”
“Phải làm chứ, buổi chiều chúng ta phải đi Viện Thăm dò Địa chất ở Thành Tây, tôi hẹn Viện trưởng của họ. Một lát có người đến thăm tôi, cho nên sáng nay, cô có thể tiếp tục nghỉ ngơi.”
“Ừm.” Tôi gật đầu đồng ý, nghĩ đợi một lát về phòng ngủ bù.
Đến trưa, cửa phòng tôi lại có tiếng gõ cửa. Nhưng tôi không ngờ, lúc mở cửa, người xuất hiện trước mặt tôi, ngoài Chu Chính còn có một đôi nam nữ trung niên, đặc biệt là bác gái, ánh mắt hiền từ nhìn tôi, nụ cười trên môi càng thân thiện và chân thành.
“Ai cũng có lúc già, đợi lúc con già rồi, con trai con xem con ngày thường làm thế nào, rồi học theo, con đừng có mà coi thường.” Bác trai tuy là đang dạy con trai, nhưng nhìn ra, tình cảm hai bố


Lamborghini Huracán LP 610-4 t