XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.

úng lúc nhìn thấy Uông Tường. Anh ta xách vali, giống như là đang đợi ai ở đó. Cậu nói xem anh ta có phải hục hặc với con hồ ly tinh đó không?”
Tôi tức giận, tát mạnh lên đầu cô ấy một cái: “Cậu rút cuộc nhìn thấy anh ta vẫn kém cỏi vậy sao?”
“Ui chao, đau!” Cô ấy đẩy tôi ra, mím môi, “ban đầu tôi cũng rất bõ tức, nhân lúc Thôi Duy say, cố ý chạm gần anh ta, nhìn thấy dáng vẻ thất bại của tên khốn đó, trong lòng tôi cũng không dễ chịu gì, cậu nói xem anh ta liệu có hiểu lầm không?”
“Thẩm Hân Hân, nếu bây giờ Lâm Uyển Uyển và Uông Tường chia tay, anh ấy quay về tìm cậu, cậu còn tiếp nhận anh ta không?” Vốn tôi định nói chuyện vui nhìn thấy hồi sáng cho Hân Hân nghe, nhưng nhìn dáng vẻ còn vương vấn của cô ấy, khiến tôi có chút do dự.
“Tôi cũng không biết…” Hân Hân đỏ mắt.
Hân Hân uống chút nước nóng, cởi đồ ra, cầm miếng khoai trên bàn cho vào miệng: “Anh chàng Thôi Duy này, sau khi say rượu còn tỉnh lắm, nôn ba lần, vẫn biết tôi là ai, lúc tôi đưa cậu ấy về nhà, còn không quên nói cảm ơn tôi… Bạn gái anh ta là tiếp viên hàng không, sau này quen một anh chàng người Malaysia trên máy bay liền bỏ anh ta.”
Tôi nhìn đồ ăn chất đầy trên bàn, trong lòng chua xót đến khó chịu. Uống xong mượn rượu làm cớ sao? Tại sao Thôi Duy uống rượu say, còn có thể biết nói cảm ơn?
Chẳng phải tôi không chịu tha thứ cho anh ta, chỉ là tôi vẫn có chút không tiếp nhận nổi. Có lẽ Chu Chính nói đúng, tạm thời chia tay một thời gi­an, đối với tôi mới đúng là sự lựa chọn tốt nhất.
Đối với công việc mới, tôi thực ra còn có chút mong đợi, chỉ là tôi không ngờ, lần này đi cùng đến thành phố T nghiên cứu thị trường ngoài tôi, Chu Chính cũng đích thân lên đường.
Nơi nghỉ là một khách sạn lớn bên bờ biển đẹp nhất thành phố T. Có nhân viên phục vụ giúp chúng tôi mang hành lý vào phòng, Chu Chính ở ngay phòng bên cạnh.
Trước Tết trong công ty còn có nhiều việc, chúng tôi không thể ở lại đây lâu, cho nên mấy ngày nay lịch trình sắp xếp dày đặc. Đến khách sạn nghỉ khoảng một tiếng, Chu Chính gọi điện cho tôi, bảo tôi thay đồ chuẩn bị xuất phát.
Khách hàng là hai nam giới, một người khoảng 40 tuổi, Chu Chính gọi ông ta là Chủ tịch Lý, vị khác tuổi hơi trẻ một chút, gọi là Tiểu Lưu. Tôi là người con gái duy nhất trên bàn rượu, họ thi thoảng cũng chuyển chủ đề sang tôi.
Họ nâng ly kính rượu tôi, đều bị Chu Chính ngăn lại, thấy tôi không uống, họ tự nhiên không chịu thôi. Chu Chính có chút cầu xin họ, đương nhiên muốn họ vui vẻ, chỉ có thể tự mình đáp lại họ. Cứ hết ly nọ ly kia, liên tục vậy, Chu Chính có chút nhăn không uống nổi nữa. Nhưng vị Chủ tịch Lý đó thích nhất là trút say người khác.
Tôi định uống đỡ Chu Chính, vừa cầm ly lên, đã bị Chu Chính ngăn lại, anh ấy nói bên tai tôi: “Đừng có uống, uống rồi thì họ không bỏ qua cho cô đâu.” Tôi vội đặt ly xuống.
Tan tiệc rượu, Chu Chính lặng lẽ đưa ví tiền vào tay tôi, anh ấy muốn tôi đi thanh toán trước.
Sau khi thanh toán xong, ngồi lại bên cạnh Chu Chính, tôi nhìn thấy một bình rượu bên cạnh lại hết rồi, và cũng không thêm rượu nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bữa tiệc này cuối cùng sắp kết thúc rồi.
Tiễn khách về, Chu Chính đang ngồi trên ghế so­fa cạnh bể cá.
Trước đây tôi từng thấy văn bản Chu Chính ký tên, phượng múa rồng bay, nhưng hai từ này, lại viết nắn nót từng nét, vô cùng nắn nót.
“Đồng Đồng, cô có lúc đúng là quật cường khiến người ta đau lòng, sau này cô là em gái tôi, tôi không thể để ai bắt nạt cô cả!” Anh ấy nói chân thành như vậy, khiến trong lòng tôi thấy ấm áp.
Lúc về khách sạn đã rất muộn rồi, xe Chu Chính đã đỗ ở bãi đỗ nhà ăn, chúng tôi đánh xe về. Trên đường gió thổi, Chu Chính càng khó chịu không, tôi đưa anh ấy về phòng, sắp xếp xong, lúc đi về phòng mình, mới thấy trên di động có cuộc gọi nhỡ.
Là Mộng Hàn, mấy ngày nay bất luận bận thế nào, mỗi sáng anh ấy đều gọi cho tôi một cuộc.
Do dự một lát, cuối cùng quay số gọi đi.
Mới reo một chuông, điện thoại đã nhấc rồi: “Ngủ rồi sao?”
“Vẫn chưa.”
“Vậy sao không nhấc máy?”
“Tôi không nghe thấy.”
“Anh ở dưới lầu, em nhìn ra ngoài cửa sổ thì có thể thấy anh.” Trong điện thoại vang đến tiếng ho dữ dội của anh ấy, tôi không suy nghĩ gì buột miệng nói ra: “Anh cúm rồi?”
“Không có, gió sưởi trong xe mở lâu, khô quá thôi. Em mở đèn lên đi, đi đến trước cửa sổ để anh nhìn thấy em, ngày mai anh phải đi Hồng Kông một chuyến rồi.”
Anh ấy đang ở dưới nhà sao? Cảm thấy khát khao nóng bỏng của anh ấy, biết là tôi không thể mở cửa cho anh ấy, cho nên mới đợi ở dưới lầu.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, cành cây đã có những lá úa, thấp thoáng nghe thấy tiếng gió bấc xào xạc. Lúc sáng nay khi rời thành phố A, trời còn tuyết rơi, thời tiết bây giờ nhất định rất lạnh, nếu tôi đang ở nhà, liệu có thực sự lại một lần nữa đuổi anh ấy đi không?
Khẩu khí không còn lạnh lùng như hồi nãy: “Em không ở nhà, đến thành phố T rồi, đường không dễ đi, anh mau về đi.”
“Em đi thành phố T làm gì?” Giọng nói của anh ấy lập tức cao lên.
“Em đến thành phố T điều tra, nếu có thể, sau Tết